[Mục lục] Heart & Hurt 2

Featured

[H&H] Bìa 2

Title: Heart & Hurt 2

Author: Aoytaku Hime aka Cú G aka Huyết Tử Ngạo Thiên aka Aoytaku Fukumata aka Tsuki Rinrei

Beta Reader: Cú Quờ aka Nagashima Akira aka Leo Valdez

Genre: đời thường, lãng mạn, hài, nhảm, bựa, phi logic

Rating: 16+

Note: Ở phần genre đã nói rõ là “phi logic”, có nghĩa trong fic này sẽ không có cái thứ được gọi là “logic” đó đâu =)) Đừng tìm chi cho mắc công =))

P/s của tác giả: Hố mới, hố mới, dù cũng có thể xem là hố cũ =3= một năm lập wp, truyện up lên bỏ đây chẳng được nhiêu, đọc com các bạn thì vui mà lòng cứ rầu rầu, vì sao mình nhác thế không viết tiếp được gì hơn nữa. *gạt nước mắt* giờ ném fic này lên mong mọi người ủng hộ

và đừng chửi mình máu chó
Đời là một tô tiết canh, máu gà, máu vịt, hay máu chó ta cũng phải húp
.
.
Summary:

Có những người, khi đắm mình trong ánh dương thì trông thật thanh bình, thật lãnh diễm, hiền hòa và đơn thuần.

Nhưng khi đã từ bỏ ánh sáng để nhấn chìm bản thân vào đêm tối tận cùng của u ám, thì ánh trăng mờ nhạt kia cũng không bao giờ cứu được họ.

_Mục lục_

Chapter 0

Chapter 1

Chapter 2

Chapter 3

Chapter 4

[NTYNC] Extra 2

Extra 2 ☆, phiên ngoại 2 

Trước bão trời rất trong, và sau cơn mưa trời lại sáng….

 

Tạ Uyên thấy Kim Dục Minh như một tảng băng, một tảng băng anh có cố mấy cũng không thể nào đốt nóng được.

Từ chuyện theo đuổi người ta, có thể nhận thấy Tạ Uyên là người rất có kiên nhẫn.

Nhưng kiên nhẫn thì kiên nhẫn, mãi không được chút ngon ngọt nào, dù là ai cũng nguội lòng thôi.

Giờ Tạ Uyên cũng hơi có nguội lòng, ờ…… Nguội đến độ sắp khóc luôn rồi. [Bị ớt trong tay làm cay mắt……]

Dùng ớt Tứ Xuyên chính tông cay xé lưỡi để đặc chế tương ớt bí truyền của nhà họ Tạ, hương vị khỏi nói!

Tạ Uyên nếm một miếng, hạnh phúc mà khóc.

[Cay quá nên khóc.] 

Hức…… Thật không hiểu một nhóc shota bé xíu như thế sao lại có khẩu vị nặng vậy chứ.

Không phải người ta hay nói, ăn cơm nào, dạy ra người nấy sao. Sao anh lại nuôi được hai đứa kì quái vậy trời?

Vị kia nhà anh giờ thay đổi hình tượng trở thành siêu sao nhạc rock, ăn càng lúc càng nhạt, mấy bữa nay toàn bánh bao không với nước lã.

Tạ Uyên bất đắc dĩ lắc đầu, vặn kính bình thủy tinh đựng tương ớt, đặt ngay ngắn trong tủ lạnh.

Dọn dẹp nguyên liệu lung tung xong, Tạ Uyên liền chạy ngay qua lo chuyện công ty.

“Tôi về rồi.” Cửa phòng mở ra, một giọng nói nhẹ nhàng có chút mệt mỏi vang lên. Đôi mắt sáng lên trong màn đêm, giữa mái tóc đen óng le te vài sợi nhuộm màu bạch kim, Kim Dục Minh còn chưa kịp tẩy trang, trên người vẫn mặc cái áo da bó sát người dùng để diễn trên sân khấu.

Cậu ném guitar vào sôpha, tay cởi bộ đồ bó trông vô cùng phức tạp trên người. Từ lúc ra album theo phong cách rock, cậu liền đi theo phong cách hoang dại, quậy phá này luôn.

Khóa kéo, cúc áo các loại, dây lưng…… Chiến đấu hăng hai nửa ngày mà không có kết quả, bao nhiêu bực tức ùa lên.

“Tạ Uyên……” Kim Dục Minh không tình nguyện mà cắn răng gọi tên Tạ Uyên, “Anh mau ra đây cho tôi!”

“Hội nghị tạm dừng mười phút!” Giọng nói trịnh trọng của Tạ Uyên vang vọng khắp phòng.

Nhưng mấy giây tiếp theo, chủ nhân giọng nói kia đã đứng trước mặt Kim Dục Minh, ôm chặt lấy eo cậu, thân mật ghé vào tai cậu thủ thỉ: “Em về rồi à, xin lỗi nha, nãy anh bận họp.”

“Thả tôi ra.” Kim Dục Minh lạnh lùng liếc bàn tay anh vụng trộm trượt lên mông mình.  Continue reading

[NTYNC] Chương 29

Chap 29 ☆, Nắm tay bầu bạn 

 

Hoa bay theo gió, gió buồn theo mây

 

“Này anh bạn cốt truyện, không lẽ anh không thấy nam nữ chính đã chia tay rồi sao? Anh có cố gắng để họ ở bên cạnh nhau thì cũng có ích gì chứ?”

“Bọn họ là nhân vật chính.”

“Bọn họ đâu có yêu nhau nữa!”

“Bọn họ là nhân vật chính.”

Tạ Uyên không nói gì, anh hỏi vô số chuyện, mà câu trả lời, đi đi lại lại vẫn chỉ có:

“Bọn họ là nhân vật chính.” “Cậu chỉ là nhân vật phụ.” “Cốt truyện đã định sẵn.”

Nói đi nói lại mãi cũng chỉ mấy câu này, không thể nào nói chuyện cho đàng hoàng được à…… Tạ Uyên nghĩ đi nghĩ lại, dứt khoát nói thẳng: “Anh bạn cốt truyện, anh cũng là tay sai của Chủ Thần đại nhân sao?”

“Phài.”

“Thế Chủ Thần có nói với anh chuyện nó muốn cứu tôi không?”

“Có.”

“Thế vì sao lại không chịu cho tôi lấy một cơ hội?”

“……Vì cậu là diễn viên phụ.”

Tạ Uyên hạ mắt, con ngươi lóe lên thoáng cảm xúc không rõ ràng.

Cái anh cốt truyện này hình như được thiết lập hơi đơn giản ha, nếu gặp phải mâu thuẫn sẽ đơ liền: “Nhưng Chủ Thần cũng nói là muốn cứu tôi mà!”

“……” Giọng nói kia liền câm lặng.

“Nên muốn đấu công bằng thì anh phải bỏ mấy cái kiểu cấm ngôn, mất trí nhớ gì đó cho tôi.”

“Nếu tôi đoạt được trái tim nam chính thì anh phải bỏ cái kịch bản gốc về phe tôi!”

“Còn nếu tôi thất bại, tôi sẽ nghe theo sắp xếp của anh, an phận làm nam phụ.”

“……” Giọng nói kia lại im lặng một hồi, đến lúc Tạ Uyên định nói lại mới lên tiếng:

“Được.”

Tạ Uyên nở nụ cười chiến thắng.

Giờ đây, anh muốn cả thế giới phải đứng về phía mình.  Continue reading

[NTYNC] Chương 28

Chap 28 ☆ Yêu em nhất trên đời 

Ngáp ngáp ngáp

“Cậu có đồng ý sẽ bảo vệ cô ấy, cả đời bầu bạn không cách xa? Cậu có đồng ý không?” Vị mục sư nhìn hai người trịnh trọng hỏi.

Đồng ý chứ?

Kim Dục Minh cầm lấy nhẫn đính hôn, ngẩng đầu nhìn cô gái trước mắt, hai tay cầm bó hoa, cả người mặc áo cưới trắng muốt, trên tóc cài kẹp tóc bằng hoa hồng tôn lên gương mặt dịu dàng, cực kì xinh đẹp.

Dưới bục các vị khách mỉm cười chúc phúc cho hai người.

Máy quay cũng quay cận cảnh từng cử động, từng biểu cảm của cậu.

Giờ này qua màn hình tivi, cũng có vô số người đang nhìn họ.

Chỉ cần đeo chiếc nhẫn bé nhỏ này vào tay cô, sẽ là minh chứng cho lời thề mãi mãi ở bên bầu bạn cùng cô suốt đời.

Tất cả mọi người đều mong chờ giây phút trao nhẫn kia.

Bên ngoài quảng trường đông nghịt người, bọn họ không thể nhìn cận cảnh hội trường đính hôn, đành phải đứng ngoài hóng chuyện bàn tán xôn xao với mấy anh bảo vệ.

“Ôi-shi đờ mờ, cái xe mui trần này đẹp vờ lờ!”

“Aaaaaaa! Không phải là Thôi Mục, cái cậu ca sĩ đó sao!”

“Nhìn cậu nhóc chu choe kia dễ xương chưa kìa, trời ơi, tim tui nhũn thành bùn rồi~ Mục Mục cũng đẹp trai nữa~ Oa… Cái anh mang đồng phục bệnh nhân kia đổi quần áo đi là thôi rồi……”

Vì lỡ mất giờ vào khai mạc nên mấy anh bảo vệ kia ngăn lại, chậc, mấy ông thần giữa cửa mặc đồ đen thui ngầu như bồn cầu chưa rửa này muốn cản họ lại chứ gì.

“Chú ơi, cháu là bạn của anh Kim mà, chính ảnh mời riêng cháu đến! Chú đừng nhẫn tâm thế chứ!” Tạ Dục khóe mắt rưng rưng nhìn bảo vệ, làm nũng mong mấy ổng thương xót bỏ qua cho.

“Tôi là nghệ sĩ dưới trước Kim Phủ, chẳng qua đến muộn thôi. Mong các vị cho chúng tôi vào……” Thôi Mục cũng chạy vào cầu xin, cùng Tạ Dục năn nỉ mấy anh bảo vệ.

Ăn gian nói dối hay quá ha, mấy chú đến thiệp mời còn chả có…… Cơ mà nhìn mặt hai đứa nhỏ này ấm ức, bảo vệ cũng hơi động lòng, đáp cho có lệ: “Chậc…… Chuyện này…… Chúng tôi cũng chỉ làm theo quy củ thôi……”

Tạ Uyên vô lực ghé vào cửa xe, sau quãng thời gian dài bị kĩ thuật lái xe tàn ác của Thôi Mục hành hạ, giờ anh chỉ muốn ói thôi.

Nhìn hai người kia chạy vạy chỗ bảo vệ, anh chuẩn bị tinh thần, định báo danh chủ tịch kiêm tổng giám đốc Kim Phủ ra bắt bảo vệ mở cửa.

Thì nghe từ bên trong tiếng mục sư tuyên thệ……

Bắt đầu rồi sao?!

Tất cả mọi người trong hội trường đều nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kia.

Nhưng Kim Dục Minh lại chỉ mân mê đùa nghịch với nó, cứ như đang nghiên cứu tỉ mỉ đường nét, độ sáng cùng trình độ gia công.

Hình ảnh mỹ nam tử mặc vest trắng, cầm nhẫn kim cương nhìn chăm chú dù đẹp lóa mắt, nhưng mãi cũng làm mọi người thấy kì lạ.

Các vị khách quý dưới bục bắt đầu nghi hoặc nhìn nhau, không cách nào hiểu được cậu đang làm gì.

“Minh, anh còn nghĩ gì nữa?” Từ Y Y rốt cuộc nhịn không được nữa đành mở miệng, giọng nói dù đã cố đè xuống nhưng thông qua micro vẫn truyền đến tai mọi người.

Ánh mắt mọi người lại chĩa về bục.

Kim Dục Minh rốt cuộc cũng hành động, cậu kéo tay Từ Y Y……
Continue reading

[NTYNC] Chương 27

Chap 27 ☆ Cướp hôn đê~ 

 

 

Bí mật giữa đôi ta thôi… đừng nói ai nhé?

Tạ Uyên đã mơ một giấc mơ.

Trong mơ, anh vì quá bận bịu chuyện công việc mà ung thư dạ dày, nằm trên giường chết dần chết mòn.

Kim Dục Minh nói với anh: Xin lỗi, tôi biết tình cảm của anh, nhưng tôi mãi mãi chỉ thích Y Y thôi.

Tạ Uyên: Không sao đâu.

Kim Dục Minh: Ừ.

Tình yêu trong mơ, cứ thể liền cắt đứt.

Tạ Uyên cảm thấy mình cưa không đổ người ta thì cũng thế thôi.

Anh là một thương nhân, vốn có thói quen tính toán đến những kết quả tốt nhất, xấu nhất này nọ, từ đó cố gắng khống chế cục diện.

Cũng như ban đầu đi cưa người ta, anh vẫn luôn nhẫn nại, chờ đến khi hai người kia chia tay mới chớp lấy thời cơ mà ra tay.

Anh dù yêu, nhưng vẫn luôn giữ lại chút lí trí, làm gì cũng vừa đủ, luôn đặt mình vào vị trí có lợi nhất, từ từ mà tiến.

Nhưng anh lại không ngờ, tình yêu ấy lại làm anh mù quáng đến thế.

Ví như khi tai nạn giao thông xảy ra, anh hoàn toàn quên mất mấy cái quy tắc nhân vật chính này nọ và cả mục đích ban đầu là được sống tiếp của mình.

Lúc hi sinh bản thân để cứu Kim Dục Minh, anh còn mải nghĩ miễn sao được cậu tha thứ cho mấy chuyện hèn hạ mình làm là được…

Chỉ cần người đó nhớ đến mình, để lại chút dấu ấn nơi cõi lòng ấy, là anh đã mãn nguyện rồi.

Nhưng giờ, nghe cô nhỏ tinh linh kia nói mới biết, bản thân vốn đã có một vị trí rất quan trọng trong lòng Kim Dục Minh, hơn nữa chỉ còn chút xíu nữa là cưa được người ta……

Anh đột nhiên thanh tỉnh, trở nên tự tin, thậm chí bắt đầu có chút tham lam.
Continue reading

[NTYNC] Chương 26

Chap 26 ☆ Tám giờ 

Mất anh, cả thế giới này dường như chẳng còn ý nghĩa gì nữa

Nếu một người mà bản thân không biết phải định nghĩa ra sao lại chết trước mặt mình, ta sẽ thấy sao?

Có phải là trong phút chốc sẽ hiểu rõ vị trí người ấy trong lòng mình hay không.

Nếu như……

Người ấy rất quan trọng.

Nhưng trong giây phút mất đi, ta mới biết người ấy quan trọng với mình thế nào.

Sẽ hối hận, sẽ đau lòng chứ?

Kim Dục Minh chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Nhưng giờ đây cậu lại thấu rõ cảm xúc này ra sao……

Bị đè xe chiếu cho lóa mắt chẳng thấy được gì, cậu thậm chí đã cảm nhận được nước bẩn bắn lên mặt mình.

Cậu nghĩ mình chết chắc rồi, nhưng lại có một sức mạnh đẩy cậu thoát ra khỏi vòng tay của tử thần.

Tiếng xe phanh lại, âm thanh sắc bén đến dọa người……

Rồi lại vang lên tiếng chú tài xế cuống quýt mở cửa……

Ngơ ngác trước tất cả mọi chuyện, cậu dần dần tỉnh lại, một ý nghĩ dấy lên làm cả người cậu lạnh tái.

Cậu che lại ánh đèn, nheo mắt nhìn xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

Màn đêm dày đặc như sương khói dần dần tan ra.

Bên ngoài cửa phòng cấp cứu lạnh lẽo im ắng, hai người lặng lẽ ngồi đấy đợi chờ.

Không như những người nhà bệnh nhân an ủi dựa vào nhau, bọn họ hai người ngồi hai đầu ghế.

Trong không gian dường như có một vách ngăn không thể nào vượt qua.

Mà người đã tạo nên vách ngăn ấy, giờ đang nằm trong phòng cấp cứu không rõ sống chết.

Kim Dục Minh có cảm giác mình như đã chết, cả người cậu lạnh căm, run rẩy nhìn những vệt máu khô in trên bàn tay, liền nhớ đến chất lỏng ấm áp chầm chậm chảy ra từ trên cơ thể người kia, hai bàn tay cứ thế siết lại thành nắm đấm đến mức tê đơ ra.

Thân thể dần lạnh lẽo, hơi thở mỏng manh cùng gương mặt tái nhợt.

Là tại mình, sao lại kéo anh ấy tới làm gì, sao lại không tự mình giải quyết cho xong chứ.

Đôi mắt vẫn luôn dùng ánh nhìn ấm áp dịu dàng nhìn mình kia dần mất đi tiêu cự, con người vẫn hay mỉm cười kia giờ đây lạnh lẽo ngã xuống mặt đường.

Đến lúc mất đi, cậu mới giật mình nhận ra trong lòng mình Tạ Uyên quan trọng đến mức nào.

“Minh……” Từ Y Y chịu không nổi bầu không khí áp lực này, theo bản năng muốn xin Kim Dục Minh giúp đỡ, cô cũng vì bộ dạng Tạ Uyên bị đâm tan nát mà phát sợ: “Tạ Uyên ảnh sẽ không chết, phải không……” Continue reading

[NTYNC] Chương 23

Chap 23 ☆ Hiểu 

Là sao ta? Nói chung là iu đó =))

“Anh có cởi không?”

“Nhất định phải cởi à?”

“Giờ thích cởi hay thích để đại gia đây ra tay hả……”

“……” Kẻ nào đó liền lộ ra ánh mắt mong chờ.

“Oái!!!” Một tiếng hét thê thảm vang lên, Tạ Uyên túm lấy vai trái nơi mấy mảng thâm xanh tím bị bóp cho đau điếng: “Cậu! Chẳng phải cậu muốn giúp tôi cởi đồ sao?”

Kim Dục Minh khó hiểu nhíu mày: “Ai nói cởi áo giùm anh. Anh không chịu cởi thì tôi đành giúp anh đấm bóp vậy thôi.”

“……”

“Á! Oái! Ặc…… Nhẹ, bóp nhẹ thôi!……” Và thế là tiếp theo đó, Tạ Uyên bị tay nghề xoa bóp đầy thô bạo của ai kia chỉnh đến chết đi sống lại.
Sau đó chú em đành yếu ớt nằm la liệt trên sô pha, khàn cả cổ đến một câu cũng chẳng nói ra lời.

Phải đến lúc Kim Dục Minh nâng anh dậy đút cho miếng nước mới đỡ hơn tí.

Ực, hộc hộc, thế này thì mình nhất định phải về học một khóa vệ sĩ mới được, cả người bầm tím mà được cậu kia xoa bóp thêm lần nữa chắc ngủm cu-đơ luôn quá.

Dù nói là đau cũng sướng, cơ mà giờ anh đến sức nhúc nhích cũng chẳng có. Mà chuyện phải bày ra bộ dạng chỉ có thể dựa vào người Kim Dục Minh, để cậu nửa ôm nửa đỡ đút nước cho thế này, thật khiến người ta có cảm giác vị trí nằm trên của mình bị uy hiếp mà.

…… Giờ cũng đã khuya, Kim Dục Minh lại không hề thấy mệt mỏi.

Cậu ngẩng đầu ngồi một bên sô-pha, không biết là đang suy nghĩ điều gì.

Tạ Uyên mặt dày gối đầu lên đùi cậu giả vờ ngủ.

Nhưng ban đêm yên tĩnh như thế, cả người lại đau nhức, chẳng mấy chốc anh đã thật sự ngủ thiếp đi.

[NTYNC] Chương 25

Chap 25 ☆, Thích em 

Với con tim suốt mười mấy năm tồn tại trên cõi đời đã bị anh chiếm trọn, tôi đã ôm nỗi đau như con thú bị thương chỉ biết nhằm mắt chờ ngày trôi.

Bản thân từ sau khi chia tay với Từ Y Y.

Kim Dục Minh từng có cảm giác, về sau có lẽ bọn họ sẽ không bao giờ gặp nhau nữa, vốn dĩ…… Cuộc sống hai người chẳng liên quan gì đến nhau.

Cậu chỉ biết cảm thán ông trời thích trêu người, nhưng ngọn lửa tình đã tắt, mà cứ mãi cuốn lấy cô…… Như thế thật sự có thể làm cô hạnh phúc sao? Thà rằng bỏ cuộc để cô tìm đến người tốt hơn cho rồi.

Mà Từ Y Y……

Chuyện kiểu này, nếu gặp phải mấy cô gái bình thường, có lẽ sẽ bám lấy cậu không chịu buông tay, nhưng cô ấy là người con gái có tự tôn của mình, cô sẽ không cứ quấn lấy cậu, làm cậu khó xử.

Dù trước đây cô đã yêu Kim Dục Minh đến thế……

Trong chuyện tình cảm, Kim Dục Minh và Từ Y Y giống nhau ở chỗ: Yêu sâu đậm đến mấy cũng sẽ không nói ra, chỉ chờ người phát hiện, chờ người hiểu thấu.

Nhưng cách thức yêu nhau cứ mặc người ta tự đoán lấy lòng mình như thế cần rất nhiều sức lực, đòi hỏi cả hai phải ở bên nhau một quãng thời gian thật dài lâu mới có thể hạnh phúc.

Sau khi tốt nghiệp, thời gian hai người bên nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, lúc gặp nhau cứ thế bình bình đạm đạm, ngờ vực và mâu thuẫn cứ thế chồng chất, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng xa.

Mà vốn, những vấn đề nảy sinh giữa nam nữ nhân vật chính đều sẽ dần dần được giải quyết theo mạch truyện.

Kim Dục Minh sẽ từ bỏ con đường âm nhạc cách trở hai người, Từ Y Y sẽ vì chuyện này hiểu rõ tình yêu của cậu đối với mình dù không nói nên lời nhưng sâu sắc đến đâu, cũng sẽ vì áy náy mà càng thêm khoan dung với cậu.

Nhưng Tạ Uyên lại chen vào, cản đường tình của Kim Dục Minh, mạnh mẽ lôi kéo cậu thoát khỏi bờ vực mất đi mục đích sống.

Anh từ trước đến nay vẫn chưa hề che dấu thái độ của mình, anh đối tốt, đặc biệt với Kim Dục Minh, tất cả chẳng chút che dấu, đều trưng ra trước mắt cậu.

Điều này có lẽ chính là điểm khác biệt giữa Tạ Uyên và hai nhân vật chính kia, cách anh đối xử với tình yêu của mình hoàn toàn khác biệt.

Tạ Uyên rất rõ ràng, anh sẽ không để người mình yêu phải chịu áp lực, tình cảm nồng cháy toát lên ở từng hành động từng lời nói kia, dù có bị cấm ngôn không thể nói thành lời cũng sẽ được người ta tinh ý nhận ra.

Cho nên trong sách, anh – kẻ vô cùng nặng tình với nữ chính – mới trở thành vật cản ngăn trở hạnh phúc vĩnh hằng của cái thứ gọi là tình yêu đích thực của nam nữ chính, trở thành kẻ không thể không loại bỏ.

Giờ đây, tình tiết càng lúc càng trở nên khác biệt, rồi sau này ba người họ sẽ ra sao cũng chẳng thể dựa vào kết truyện kia mà đoán trước được.

Những rõ ràng, cốt truyện vẫn cứ ngoan cố chống cự lại, muốn đem tất cả kéo lại quỹ đạo cũ.

Lần này để vạch trần tâm tư hắc ám kia mà còn cho mưa tích tụ từ lâu rơi xuống.

Ba người giằng co trong màn mưa, chẳng ai có ý định đi tránh đi cả.

“Vì sao lại làm thế hả Tạ Uyên?” Kim Dục Minh lạnh lùng nhìn anh.

Tạ Uyên đứng ở đó lặng yên.

Dù anh cũng chỉ nói vài câu mịt mờ châm ngòi, nhưng vẫn không thể phủ nhận, múc đích của anh là tách bọn họ ra.

Trong nguyên tác là thế, mà trong đời thực cũng là vậy.

Mái tóc Tạ Uyên bị mưa dội ướt, nước mưa chảy xuống hai má, nhưng anh vẫn nhìn chằm chăm cậu như thế, “Bởi vì, anh……”

“Anh……” Thích em mà……

Biết mình nói kiểu gì cũng sẽ bị vạch trần, thế mà anh vẫn hèn hạ ngấm ngầm gây xích mích giữa họ.

Một phần là do bị cốt truyện ép, một phần là…… Cam tâm tình nguyện.

Anh biết chỉ có cách đó mới làm hai người kia tách ra nhanh nhất.

Anh…… Chỉ có một năm để thay đổi tất cả, mỗi một phút, một giây đều vô cùng quý giá.

Nhưng thời điểm âm mưu của mình bị lật tẩy, vẫn cứ đến.

Tạ Uyên nhìn sự phẫn nộ nổi lên nơi đáy mắt Kim Dục Minh, cái cảm giác tàn lụi nơi cõi lòng này quả là y chang trong sách.

Tiếp theo, đại khái rồi hai người sẽ cùng nhau phá vỡ âm mưu hèn hạ kia, gương vỡ lại lành đi.

Vốn đã biết rõ, bản thân dù có giãy dụa đến đâu cũng không thể đấu lại với vận mệnh.

Thế không bằng……

Làm em càng hận anh hơn đi.

Rốt cuộc thì bị bạn bè phản bội chắc sẽ để lại ấn tượng sâu trong lòng em nhỉ.

“Tôi thừa nhận.” Tạ Uyên mặc kệ cốt truyện điều khiển mình, cong khóe môi, chậm rãi nói từng từ, “Tôi không muốn hai người bên nhau.”

“Tạ Uyên, thằng khốn nạn!” Nghe thấy Tạ Uyên thừa nhận, Kim Dục Minh cũng như người bình thường bị lừa gạt liền nổi giận. Cậu túm lấy áo Tạ Uyên, giơ tay lên muốn đấm vào mặt anh một cái.

Tạ Uyên nhắm mắt lại, mặc mặc cậu muốn đấm đá gì thì làm.

Quả nhiên, mặt đã đau, lòng càng đau hơn.

Nhưng lãnh một đấm rồi, đấm tiếp theo mãi vẫn không thấy đâu, Tạ Uyên chỉ cảm thấy những giọt mưa chảy xuống khóe môi đau đớn.

Chậm rãi mở mắt ra, nhìn Kim Dục Minh đầy kích động túm lấy cổ áo anh, nhìn anh chằm chằm, trong đáy mắt hiện lên muôn vàn cảm xúc phức tạp, tay nắm chặt thành năm đấm, nhưng mãi vẫn chưa thể xuống tay đấm xuống đấm thứ hai.

“Không đánh sao?” Tạ Uyên cười hỏi, nhưng khóe miệng xanh tím và mái tóc rối tung làm anh có vẻ khổ sở không thôi, “Đấm thêm mấy đấm nữa đi, dẫu sao hai người thành ra thế này cũng là tại tôi cả.”

“Anh!” Kim Dục Minh càng nắm chặt lấy cổ áo Tạ Uyên, cậu dán mắt nhìn đôi mắt Tạ Uyên dù bị vạch mặt vẫn chẳng có chút nét giận dữ,“Vì sao?! Anh nói đi! Vì sao anh lại làm thế?”

“Là vì chuyện 3 năm trước? Là vì hận thù?” Ánh mắt cậu tràn đầy dò hỏi, cậu muốn nghe thấy một lời phủ định, một cái lắc đầu cũng được.

Nhưng Tạ Uyên lại chẳng có ý định giải thích gì hết, cứ như cam chịu thừa nhận lời này.

Giữa hai người dường như chỉ có tiếng mưa rơi lách ta lách tách.

“Vậy sao hôm đó anh còn…… nói những lời kia với tôi……” Giọng Kim Dục Minh có hơi nghẹn lại, rồi dần dần hạ xuống, cậu cười tự giễu, “A, không ngờ ngay cả tôi cũng tự mình đa tình……”

Cậu buông lỏng bàn tay nắm lấy cổ áo Tạ Uyên, thì thào như tự nói với mình, từng lời nhỏ đến mức gần như chỉ có mỗi cậu nghe được: “Thế mà còn cho rằng……”

“Anh thích tôi……”

Tạ Uyên khó tin mở mắt, anh nhìn chằm chằm Kim Dục Minh, mái tóc rũ xuống che khuất gương mặt cậu, Tạ Uyên chỉ có thể nhìn thấy bờ môi mím chặt.

Anh mở miệng, muốn hỏi mình có nghe nhầm không……

Nhưng lại chẳng nói thành lời.

“Rốt cuộc hai người đang nói gì vậy?” Từ Y Y bị hai người gạt sang bên, nghe thấy lời Kim Dục Minh nói với Tạ Uyên, đầu óc mơ hồ không thể suy nghĩ được gì.

Nếu cô nghe không nhầm thì……

Hai người kia…… Vậy mà……

Không phải bọn họ đang nói đến hành động ác ý kia của Tạ Uyên sao?! Hai người kia không phải là đối chọi gay gắt, thủy hỏa bất dung ư? Vì sao lại……

Đi diễn một màn “càng yêu càng đau nhưng đây cứ thích đâm đầu thì làm gì được đây” thế?!

Nhất định là mình nhìn sai rồi!

Nhưng cảnh tượng này cứ đập vào mắt cô.

Hai người đứng dối diện nhau, dù cả người bị nước mưa làm cho ướt sũng những vẫn là hai mỹ nam làm người đời phải dõi theo, hai người đứng cạnh nhau cứ như tranh như vẽ.

Một cảnh tượng làm người ta không dám xen vào.

Cô có thể thấy được ánh mắt Tạ Uyên nhìn Kim Dục Minh chất chứa bao nhiêu dịu dàng.

Còn có…… Kim Dục Minh cúi đầu, dường như đang cố lặng yên che dấu nỗi đau.

Không, nhất định là cô nhìn lầm rồi!

Chuyện này…… sao có thể?

Nhật thức hoàn toàn tan nát, Từ Y Y khiếp sợ lui về sau, phút chốc đầu óc lộn tung phèo.

“A!” Từ Y Y trượt chân, vấp vào mép đường ngã xuống lòng đường.

Hai người đang lặng yên kia, rốt cuộc cũng chú ý tới sự khác lạ của Từ Y Y.

Kim Dục Minh phục hồi tinh thần, buông Tạ Uyên ra, đi về phía Từ Y Y.

Nhưng tay vừa đưa ra đã bị Y Y né tránh, “Anh đừng lại đây……” Cô ngồi dưới đất, cuộn người lại muốn tự bảo vệ chính mình, đầu óc ngập tràn hình ảnh vừa nãy, chẳng thể suy nghĩ được gì.

“Y Y……” Kim Dục Minh nửa quỳ nửa ngồi xuống trước mặt Từ Y Y, nhìn biểu cảm kinh ngạc của cô, “Em sao vậy?”

“Minh……” Từ Y Y giương mắt nhìn Kim Dục Minh, thanh âm rất nhẹ, như đang ép bản thân phải đối diện với sự thật, “Người trong lời anh lúc ấy …… người đã giúp anh vượt qua bế tắc……”

“Là Tạ Uyên?”

Kim Dục Minh nghe thấy tên Tạ Uyên thì thoáng trầm mặc, nhưng vẫn gật đầu thừa nhận.

“Hả?” Từ Y Y nhận được đáp án kia, không thể khống chế được mà vò tóc, “Sao có thể? Sao lại thành ra như thế?”

Hai người vốn cùng yêu cô, sao lại đi dây dưa với nhau thế này?!

“Không, không đúng, đây nhất định là mơ đúng không? Nhất định là…… Em đang nằm mơ…… Minh……” Từ Y Y ôm lấy gương mặt Kim Dục Minh, cố chối bỏ sự thật.

Đây nhất định là mơ, khi tôi tỉnh lại, trò đùa khôi hài này nhất định sẽ biến mất.

“Y Y?” Kim Dục Minh cầm tay Từ Y Y, gỡ tay cô ra khỏi mặt mình.

Xúc cảm chân thật trên tay làm Từ Y Y đang tự thôi miên bản thân chợt bừng tỉnh.

“Minh, anh vẫn không chịu tha thứ cho em phải không?”

“Anh dù có phải thành gay, tìm người bên cạnh để dựa dẫm vào cũng không chịu chấp nhận em lần thứ hai chứ gì!” Suy nghĩ Từ Y Y càng lúc càng điên cuồng.

Nhất định đã sai ở đâu rồi. Tất cả đều đang vui vẻ hạnh phúc, không biết ai lại đi dẫm đạp lên chứ!

“Có phải chỉ khi quên hết chuyện này anh mới trở lại như xưa?! Có phải chỉ khi em chết, anh mới bằng lòng tha thứ cho những gì em đã làm?!”

Gì cũng được, làm ơn có chuyện gì đó thay đổi cục diện kì quái này đi!

Cô muốn tây cả lại như trước, muốn tiêu diệt tất cả những thứ sai khác……

Như để đáp ứng lại ý muốn của nữ chính, một chiếc ô tô vọt tới hướng họn họ!

Đèn xe xuyên qua màn mưa, chiếu rọi hai người đang ngồi trên đường.

“Kétttttt –!” Tiếng xe phanh lại quá muộn vang lên nhức cả tai……

Đối với sự cố tự nhiên xảy ra này, Kim Dục Minh chỉ kịp bảo vệ Từ Y Y.

Đồng tử Tạ Uyên có rút lại, anh muốn hò hét, nhưng không cách nào nhúc nhích, chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn.

Lúc nghe được lời Kim Dục Minh thào tự nói kia, anh lại không thể không chế được bản thân.

Cốt truyện không để anh đáp lại bất cứ điều gì.

Anh nhìn Kim Dục Minh tránh khỏi anh, nhìn hai người ngồi trên đường nói chuyện……

Tránh ra đi, chỗ đấy rất nguy hiểm!

Anh thầm gào thét hết lần này đến lần khác những vẫn chẳng thể nói thành lời.

Hai người bọn họ tập trung nói chuyện, không để ý dòng xe tấp nập xô đẩy nhau.

Cảnh này đập vào trong mắt anh, dự cảm bất an kia càng lúc càng nặng nề.

Cứ thế cho đến khi một chiếc xe phóng tới……

“Làm trái những gì cốt truyện an bài là chết cả nhà đó chú!” Lời cảnh bảo vui đùa lúc mới gặp tinh linh kia lại vang lên bên tai.

Đây chính là cái giá phải trả khi chống lại cốt truyện sao?

Thế……

Tôi nhận thua, người đáng chết nhất là tôi, tôi không phản kháng nữa.

Cho tôi chết.

Làm ơn, cho tôi chết đi.

Cứ làm cho tôi chết như trong nguyên tác đi.

Cứu bọn họ, cho tôi chết.

Đây là cách tốt nhất, để cốt truyện có thể trở lại như cũ mà, ha?

Phải.

Giữa không trung, một giọng nói vang lên.

Như được đặc xá, bóng dáng Tạ Uyên đang đứng ngẩn ra đó đột nhiên biến động.

Anh đẩy hai người đang ôm nhau ra, tự mình đỡ lấy chiếc xe chạy đến.

Nghe nói phút chốc trước khi chết, thời gian của con người ta sẽ kéo dài vô hạn.

Tạ Uyên giờ đây đã sâu sắc cảm nhận được điều này, quả thế.

Trong thời gian ngắn ngủi chưa đến một giây này, Tạ Uyên đã nghĩ tới rất nhiều chuyện……

Anh nhớ đến khoảnh khắc chấn động lòng người khi nhìn thấy bóng dáng người ấy đàn hát trong giấc mơ kia,

Anh nhớ đến cảm giác mê đắm cùng trái tim đập thình thịch của bản thân lúc đi nghe concert.

Anh nhớ đến dương mặt xóa nhòa nét băng lãnh, bất đắc dĩ cười với anh.

Tạ Uyên lúc phải nếm trải cái cảm giác đau đớn khi cả người bị xé rách, thật ra rất muốn cười sung sướng vì thắng lợi.

Nhìn đi, tình yêu của diễn viên phụ có tuyệt đẹp hơn thứ chân ái của nhân vật chính kia không.

Tác giả có lời muốn nói: Hết rồi……

Tạ Uyên dùng mạnh mình đổi lấy cốt truyện trở lại như cũ.

Thôi được rồi, lừa mấy chú đấy.

Aoy: …. *cắn khăn* mị càng ngày càng sủng công :(( Anh công ơi, đừng đi *níu áo* anh chết thiệt dồi sao *lăn lăn* nghỉ 3 hôm truy điệu anh công 😥

……

………

…………

……………

………………

Thôi được rồi, giỡn đó :))