[Mục lục] Heart & Hurt 2

Featured

[H&H] Bìa 2

Title: Heart & Hurt 2

Author: Aoytaku Hime aka Cú G aka Huyết Tử Ngạo Thiên aka Aoytaku Fukumata aka Tsuki Rinrei

Beta Reader: Cú Quờ aka Nagashima Akira aka Leo Valdez

Genre: đời thường, lãng mạn, hài, nhảm, bựa, phi logic

Rating: 16+

Note: Ở phần genre đã nói rõ là “phi logic”, có nghĩa trong fic này sẽ không có cái thứ được gọi là “logic” đó đâu =)) Đừng tìm chi cho mắc công =))

P/s của tác giả: Hố mới, hố mới, dù cũng có thể xem là hố cũ =3= một năm lập wp, truyện up lên bỏ đây chẳng được nhiêu, đọc com các bạn thì vui mà lòng cứ rầu rầu, vì sao mình nhác thế không viết tiếp được gì hơn nữa. *gạt nước mắt* giờ ném fic này lên mong mọi người ủng hộ

và đừng chửi mình máu chó
Đời là một tô tiết canh, máu gà, máu vịt, hay máu chó ta cũng phải húp
.
.
Summary:

Có những người, khi đắm mình trong ánh dương thì trông thật thanh bình, thật lãnh diễm, hiền hòa và đơn thuần.

Nhưng khi đã từ bỏ ánh sáng để nhấn chìm bản thân vào đêm tối tận cùng của u ám, thì ánh trăng mờ nhạt kia cũng không bao giờ cứu được họ.

_Mục lục_

Chapter 0

Chapter 1

Chapter 2

Chapter 3

Chapter 4

Advertisements

[Cosplay] VAMPIRE KNIGHT | Akatsuki Kain x Ruka Souen

VAMPIRE KNIGHT

Akatsuki Kain by Akira Nguyen (me)

Ruka Souen by Rosie Yuen

Costumes by Đông Pan Le

Make Up by Ngô Lan Thanh

P&R by Thuong Tien Truong  | Zen Photography

Location: Phim Trường Long Island

HAPPY HALLOWEEEEEEEEEN XD

12345678910

Dragon Ball, My Childhood 20180601

One of my friend gave this Dragon Ball artbook to me.

Dragon Ball has always been special to me, not only because it was the very first manga I read but also reminds me of my childhood, all those good days, all those people I haven’t met for such a long time. I still remember all those memories and probably won’t be able to forget it until I die. This will always be one of my favorites, forever and ever.

Thank you Toriyama sensei, for creating a legend, and making my childhood wonderful

Thank you Goku, for giving me hope and joy, and showing me smiling always helps, even through the toughest days.

Thank you Vegeta, for teaching me not to give up. You might not be a genius, but always be legend to me.

And thank y o u, for being such a beautiful part of my life.

#akiratoriyama #dragonball #dragonballartbook #CƠEVLCLV

[Cat] Chương 48

Chương 48:

Lý Trăn Nhược ngủ thật say, mãi đến sáng sớm hôm sau mới tỉnh.

Sau khi cậu tỉnh, còn cảm thấy đầu nhức từng đợt, đúng là hậu quả sau khi say rượu. Chỉ lạ là tối hôm qua rõ ràng cũng không say nặng thế, sao phản ứng sinh lý hôm nay lại mạnh vậy.

Bên ngoài trời đã sáng choang, Lý Trăn Nhược mở mắt ra, phát hiện Lý Trăn Nhiên không còn nằm ở trên giường, cậu giơ tay che đầu, kết quả phát hiện vẫn là một cái vuốt mèo, liền dùng cả hai vuốt mèo cùng che mặt lại.

Lý Trăn Nhiên đi vệ sinh, Lý Trăn Nhược có thể nghe được tiếng nước ở trong.

Lý Trăn Nhược trở mình, lười biếng duỗi người, mở rộng tứ chi, đồng thời cảm giác được linh lực chạy đi khắp cả người, lông tơ rút đi, xương cốt và da dẻ cũng trải rộng. Chỉ là trong lúc đó cậu cứ thấy hơi bị đình trệ, tối hôm qua uống say không rõ lắm, giờ tỉnh táo lại, cái cảm giác linh lực bị kẹt kia liền rất rõ ràng.

Cậu hơi ngơ ngác, nghiêng đầu thử hoạt động ngón tay ngón chân, cũng không thấy có gì không thích hợp.

Lát sau, Lý Trăn Nhiên mở cửa phòng vệ sinh đi ra, thấy chàng thanh niên trần trụi trên giường, không khỏi dừng bước.

Lý Trăn Nhược cũng thấy phản ứng của anh hơi quái lạ, dụi dụi con mắt nhìn anh, nói: “Sao thế?”

Lý Trăn Nhiên đứng tại chỗ nhìn cậu, hỏi: “Cậu không thấy mình có gì không đúng sao?”

“Cái gì không đúng?” Lý Trăn Nhược không rõ.

Lý Trăn Nhiên đưa tay chỉ đầu cậu.

Lý Trăn Nhược sững sờ, liền để lộ vẻ mặt ngỡ ngàng, nói “Không phải chứ?” Cậu vừa nói, vừa đưa tay mò đầu mình, lại mò đến đôi tai lông bù xù kia.

Không chỉ là lỗ tai, sau đó cậu mò sau mông, không chút bất ngờ mò được cái đuôi kia.

“Gì đây?” Lý Trăn Nhược cả người đều ngây dại.

Lý Trăn Nhiên lại rất trấn tĩnh, “Sao tôi biết?”

Lý Trăn Nhược liền nhảy bật khỏi giường, chân trần chạy vào phòng vệ sinh, muốn soi gương, kết quả lúc đi qua người Lý Trăn Nhiên, lại bị anh túm lấy đuôi.

Bình thường đuôi mèo đã mẫn cảm, giờ thân thể không hiểu sao xuất hiện thêm một đoạn thế, lại càng mẫn cảm.

Cậu vội đưa tay ra muốn giành lại đuôi mình, “Làm gì đó?”

Lý Trăn Nhiên cầm lấy được thì sẽ không buông, hơn nữa còn dùng sức kéo về phía sau một chút.

Giờ Lý Trăn Nhược lớn thế rồi, không nhẹ như thân thể mèo, bị Lý Trăn Nhiên nắm đuôi kéo cũng không đến nỗi bị kéo quá, những vẫn bị kéo đau, cậu nhăn mặt nói: “Buông tay buông tay!”

Lý Trăn Nhiên dĩ nhiên không dễ nói chuyện thế, lôi đuôi cậu đi về phía giường.

Lý Trăn Nhược bị kéo đau, không dám giãy dụa, chỉ có thể đi theo anh ta, sau đó bị đẩy ngã xuống giường.

Lý Trăn Nhiên nửa quỳ ở bên giường, cầm lấy đuôi cọ gốc đùi cậu.

Lý Trăn Nhược liền kẹp chặt chân, hoảng sợ nói: “Sáng sớm anh lưu manh kiểu gì thế hả?”

Lý Trăn Nhiên cây ngay không sợ chết đứng nói rằng: “Sáng sớm cậu liền tai mèo rồi đuôi, lại còn không để tôi chơi chút trò chơi tình sắc?”

Continue reading

[Cat] Chương 47

Chương này bạn Trăn Nhược ra ngoài chơi rồi uống say, uống say thì sao…tui không biết đâu nha, mấy bồ đọc tiếp đi =)))

Chương 47:

Qua mấy ngày, Lý Trăn Nhược nhận được điện thoại của Nhạc Tử Giai hẹn cậu cùng đi ăn cơm.

Trong khoảng thời gian này, Lý Trăn Nhược vẫn liên hệ với Nhạc Tử Giai, trên mạng xã hội gọi tỷ tỷ này, tỷ tỷ kia, ngọt muốn ê răng.

Lý Trăn Nhiên thấy cậu nằm trên ghế salon trong phòng làm việc của mình ôm di động nhắn tin, mặt lạnh nói: “Cậu có chừng có mực chút đi.”

Lý Trăn Nhược quay đầu liếc anh ta một cái, “Tôi đang dò hỏi giùm anh tin tức của Lý Trăn Thái với Nhạc Tử Giai đây, anh có gì mà không vui nữa.”

Lý Trăn Nhiên nhếch lên một cái chân dài, “Cậu dò hỏi cô ta hay là cô ta dò hỏi cậu?”

Lý Trăn Nhược cầm điện thoại di động, nói: “Mọi người thăm dò lẫn nhau, theo nhu cầu mỗi bên thôi.”

“Cần sao?” Lý Trăn Nhiên hỏi cậu.

Lý Trăn Nhược đột nhiên lặng thin một lúc, hỏi Lý Trăn Nhiên: “Anh biết tại sao tôi cứ nhất định muốn biết không?”

Hỏi chuyện này xong, cậu nhìn mặt Lý Trăn Nhiên thật kỹ.

Nhưng Lý Trăn Nhiên cũng không lộ vẻ gì, anh ta nói: “Tôi không biết, cậu có làm gì cũng phải nhớ ai là chủ nhân của cậu là được rồi.”

Lý Trăn Nhược bĩu môi.

Lý Trăn Nhiên lạnh lùng nói: “Có ý kiến?”

Lý Trăn Nhược liền vội vàng nói: “Sao dám?”

Cậu vươn người lên khỏi ghế salon, đi tới sau ghế làm việc của Lý Trăn Nhiên, hai tay đè lại vai Lý Trăn Nhiên, cúi người xuống, mặt kề sát trên mặt anh, “Đời tôi chỉ có một chủ nhân là anh thôi.”

Cậu này quả cũng là lời nói thật, Lý Trăn Nhược nghĩ mình có lẽ mấy đời gộp lại cũng không thể tưởng được một ngày sẽ trở thành thú cưng của người khác.

Lý Trăn Nhiên nghe thế, giơ tay lên sờ sờ mặt cậu.

Lý Trăn Nhược nói: “Tôi có thể ăn cơm với Nhạc Tử Giai không?”

Lý Trăn Nhiên đáp: “Không thể.”

Lý Trăn Nhược vừa nghe Lý Trăn Nhiên từ chối mà không thèm suy nghĩ, lòng mắng thầm: Đồ trẻ con! Không phải là muốn tôi xin anh sao!

Sau đó liền rất không có khí phách mà chạy ra trước mặt Lý Trăn Nhiên, ngồi ở trên đùi anh ta, hai tay ôm lấy cổ anh, nói: “Chủ nhân–“

Continue reading