[NTYNC] Chương 20

Chap 20 ☆ Kế hoạch thay đổi 

 

Yêu anh em sẽ mãi đợi :”<

 

Anh vẫn không muốn bỏ cuộc.

Kim Dục Minh vẫn chưa đính hôn, anh rõ ràng còn có gần một tháng để hành động mà!

Quan hệ giữa hai người bọn họ, chỉ còn thiếu một bước từ bạn bè biến thành người yêu mà thôi, sao anh có thể bỏ cuộc như thế?

Chẳng phải trong tiểu thuyết anh chính là kẻ chuyên đi tìm chết kiêm mồi lửa châm ngòi quan hệ giữa hai nhân vật chính sao?

Như thế thì còn cần gì phải băn khoăn, thủ đoạn này nọ, anh đều có thể khống chế hết mà?! Mấy đứa đần trong ngôn tình học đường, làm sao so được nam chính đam mỹ anh đây!

“Anh đây chỉ chút nữa là đã có thể làm nam chính! Một nam thứ cao quý lãnh diễm tuấn mỹ không lời nào tả xiết! Sao có thể bỏ cuộc đơn giản thế được!”

Tạ Uyên mặt dày mày dạn nghĩ, nếu mấy thủ đoạn kia không xài được, thế thì đi cướp rể!

Bàn làm sao trong hai mươi ngày có thể làm đối phương yêu mình.

Tạ Uyên quyết định ra tay. Chuyện công ty sự tình, anh ném hết cho lũ đàn em, trong thời gian ngắn anh sẽ không quan tâm tới, muốn thì lão hồ ly với ông già rảnh đến đau trứng nhà mình đi mà lo!

Vốn anh định tính kế dài lâu nước ấm nấu ếch: dùng điều kiện thu phục đại boss Kim Phó Hoàn này làm cơ sở, bày kế giúp nam chính rồi tạo món nợ ơn huệ, sau đó lấy tình bạn mê hoặc cậu, ngày ngày tạo ái muội, cho đến khi đã tích luỹ được độ hảo cảm nhất định, thì chính thức thổ lộ xin đổi vai.

Nếu không có gì bất ngờ, thì sau khi thổ lộ sẽ xuất hiện hai tình huống, một là Kim Dục Minh thuận theo tự nhiên bị mình bẻ cong, HE; hai là Kim Dục Minh không chịu, nhưng bởi vì là bạn nên không muốn trở mặt, lúc này mình liền dùng mị lực mà mặt dày mày dạn dụ hoặc cậu, cứ thế kiểu gì cũng ăn chắc.

Nhưng hiện tại bị cốt truyện phá bĩnh chẳng còn thời gian, đương nhiên phải thay đổi kế hoạch, đẩy nhanh tốc độ.

Nghĩ đến đây Tạ Uyên liền đứng dậy sửa sang lại vẻ bề ngoài chán nản.

Lúc Kim Dục Minh thấy Tạ Uyên xuất hiện, trong nháy mắt hoài nghi mình có gặp ảo giác hay không.

Lúc đó cậu đang chụp quảng cáo, mặc một bộ quần áo dễ thương hoàn toàn tương phản với khí chất bản thân.  Continue reading

Advertisements

[NTYNC] Extra 1

Extra 1 , phiên ngoại 1 

  

Có thực mới vực được đạo

 

Đêm khuya, cả con đường yên tĩnh vắng lặng.

Gần một giờ sáng, Kim Dục Minh mới làm xong công việc hôm nay, nhưng dù rất mệt mỏi, cậu vẫn chỉ ngồi ở trong phòng không hề buồn ngủ.

Cậu cầm lấy di động, nhìn số điện thoại đầu tiên trong danh bạ — Y Y……

Chắc cổ ngủ rồi, thôi đừng quấy rầy nữa. Gần đây hôm nào cũng bận rội đến đêm, chẳng kịp nhắn tin chúc cô ngủ ngon.

Kim Dục Minh nhìn bầu trời đêm tối, cất điện thoại di động.

Từ Y Y học đại học xong tiếp tục học lên thạc sĩ, nên vẫn thuê phòng ở gần trường.

Xung quanh rất nhiều quán xá, rất tiện lợi.

Dù nửa đêm rồi nhưng vẫn còn vài quán nướng sáng đèn.

Ban đêm vắng khách, mấy chủ quán rảnh quá tụm lại đánh bài với nhau.

Lúc Kim Dục Minh lái xe đến đây, đập vào mắt là khung cảnh yên tĩnh nhưng lại không kém phần náo nhiệt kia.

Cậu dừng ở xe bên đường, yên lặng nhìn cửa sổ phòng Từ Y Y.

Đến gần bên cô, chỉ thế thôi cũng đã có thể trấn an nội tâm khó chịu của cậu, dù chỉ đứng nhìn từ xa…… Mãi mãi chỉ lặng lẽ nhìn cô cậu cũng chấp nhận.

Nhưng cậu sến súa đứng đó chưa được bao lâu, thì một gã say rược chẳng hề có máu lãng mạn đã lôi cậu lại……

“Anh bạn, chú nhìn gì thế?!” Gã kia mặt hơi ửng đó, rõ là say khướt rồi. Gã đeo dây chuyền bạc, cơ bắp rắn chắc, mặt mũi đàng hoàng tử tế, tràn đầy vui vẻ. Nhưng…… Cái cách gã hỏi Kim Dục Minh nhìn đi đâu…… Trông đần không thể tả.

“Không có gì.” Kim Dục Minh lạnh lùng đáp.

“Gặp gỡ chính là duyên phận! Đi, anh mời chú ăn lẩu!” Gã kia chẳng hề chú ý đến giọng điệu lạnh lùng của Kim Dục Minh, hình như khuya rồi khó khăn lắm mới chụp được người có thể truyện trò, nên cố hết sức lôi kéo.
Continue reading

[NTYNC] Chương 19

Chap 19 ☆, Cốt truyện lại như cũ 

 

Mưa nắng thất thường….

 

Kim Phó Hoàn nghe tiếng mở mắt, nhìn quanh nhìn quất xong, mới dời tầm mắt lên Tạ Uyên sắc mặc tái mét.

Ông già vốn đang bệnh tình nguy kịch đến nói chuyện cũng không nói ra hơi giờ lại lạnh nhạt vững vàng tháo mặt nạ hô hấp trên mặt xuống, ngồi dậy.

“Tiểu Tạ, nói chuyện với người già như thế là không lễ phép nha.” Câu nói nhàn nhạt này lại khiến Tạ Uyên tức đến nghiến răng.

Anh rốt cuộc hiểu được tại sao Kim Dục Minh trong tiểu thuyết lại vội vàng đoạt quyền như vậy. Lão hồ ly có quyền có thế không biết lý lẽ, xem thường lão đảm bảo lãnh đủ.

“Ngài quả đúng là diễn viên gạo cội, vãn bối thật sự mở mang tầm mắt.” Lúc trước mình không nên quá tự tin, triệt để ngả bài như thế.

“Cậu chỉ nói không muốn tôi nhúng tay vào…… chuyệntheo đuổi tiểu thử nhà tôi, cũng không cấm tôi làm chuyện khác.” Đến giờ nhắc đến chuyện kia, Kim Phó Hoàn vẫn có cảm giác hơi không được tự nhiên,“Tôi bất quá chỉ để hai đứa nó đính hôn, nếu nó không muốn, tôi cũng chả ép được mà?”

Tạ Uyên nhìn chằm chằm Kim Phó Hoàn hồi lâu, cuối cùng hít sâu một hơi, cố áp chế lửa giận trong lòng, đứng dậy ngồi trên ghế bên giường, tỏ vẻ muốn đàm phán: “Ông Kim, chúng ta đều là thương nhân. Đừng có nói chuyện theo kiểu luồn lách trên mặt chữ thế chứ?”

“Ngoài trừ chuyện mình là nam, tôi không thấy mình thua con nhỏ kia ở điểm nào hết.” Nói tới đây Tạ Uyên dừng lại một chút, rồi nói thêm: “Chuyện con cái, tôi cũng đã đáp ứng với ngài sẽ cho nhà họ Kim một người thừa kế. Tôi thật sự không rõ ngài còn có gì bất mãn?”

Kim Phó Hoàn nghe lý do Tạ Uyên đưa ra, cũng không nổi giận chỉ cười rộ lên: “Tiểu Tạ ơi…… Chẳng qua cậu còn quá trẻ thôi.”

“Tôi già rồi cũng không phải loại người bảo thủ, có được cậu giỏi kinh doanh như thế, chậc…… quả đúng là trời ban.” Cái chữ khó nói kia không khỏi làm Kim Phó Hoàn vốn giỏi ăn nói cũng phải cứng người lại, “Nhưng cậu rốt cuộc cũng chỉ là một đứa mới hai mươi tuổi, ở đời có nhiều thứ dụ hoặc như thế, cậu thật sự sẽ không hối hận ?”

Continue reading

[NTYNC] Chương 18

 

Chap 18 ☆, Thiếu chút nữa 

Lặng tìm chút nắng chốn ngày đông lạnh giá….

 

Kì thực Kim Dục Minh đang rất phiền não

Cậu vẫn luôn coi Từ Y Y là người quan trọng nhất của mình.

Lúc hai người quen nhau, hầu như ngày nào cũng nhớ đến cô, không phải là cố nhớ, mà cứ vô thức để tâm trí quay quanh cô.

Lúc ăn cơm băn khoăn cô ăn cơm có ngon không, trước khi ngủ lại bận lòng cô có ngủ được không, thậm chí lúc bận rộn, cũng chỉ cần đưa mắt dạo quanh căn phòng liền sẽ tự hỏi liệu cô đang học trên lớp hay đã về nhà.

Trong mấy năm quen nhau, thói quen này dường như đã ăn sâu tận xương tủy, nên trong mấy ngày hai người chia tay, cậu luôn mất ngủ.

Chỉ cần nhắm mắt lại, là sẽ nghĩ đến những lời nói mệt mỏi của Từ Y Y, gương mặt đau khổ khóc lóc của cô cứ mãi hiện lên trong đầu cậu.

Đêm không thể chợp mắt, lái xe cũng chẳng dám lái. Lúc đó dường như nếu cậu không trở lại được bên cạnh Y Y, cậu sẽ điên mất.

Nhưng giờ cậu lại hoàn toàn quên mất việc tưởng chừng như vẫn canh cánh dưới đáy lòng này, nếu cố nghĩ thêm…

Kim Dục Minh chợt phát hiện cậu dường như đã lặng lẽ vượt qua được cửa ải thất tình, khôi phục lại cuộc sống bình thường.

Hơn nữa giờ đây, dù hơi cô đơn, cậu cũng chẳng thấy gì khác lạ. Giờ nhìn Từ Y Y khóc lóc, trong lòng dù cũng hơi khổ sở nhưng cũng chẳng nảy sinh cảm giác gì quá mãnh liệt.

Thế nên mình mới do dự chuyện quay lại với nhau ư?

—— Đã không còn cảm giác rung động, khát khao muốn được ở bên nhau.
Continue reading

[NTYNC] Chương 17

Chap 17 ☆, quên mất

 

That’s how you show that you love him~

 

“Tình yêu đích thực vô địch! Nhanh tỉnh lại đi, King thân ái~”

Thấy chữ tình yêu đích thực, xóa.

“Album mới đúng là giẻ rách, nghe đi nghe lại vẫn chẳng thấy hay ở đâu. . .”

Comment khiêu khích, xóa.

” Kim Dục Minh hết thời rồi! Nhanh chú ý Mục Mục đầy hoài bão nhà mị đi! Album mới [Vạn chúng chú mục] đang chờ mấy người tới nghe đó!”

Ờ. . . Dù là tuyên truyền cho người mới, cơ mà cưng dám nói cậu ấy hết thời, ông đây sao nhịn được!

Xóa luôn.

Mấy bài hát dở hơi trên internet mà khen nức khen nở được thì tại sao album này nghe mãi cũng không thấy xuôi tai?!

Tạ Uyên dùng acc admin ở trên fancafe của Kim Dục Minh không chút khách khí xóa sạch mấy comment không vừa mắt. . . Coi như giết thời gian đi.

Dù đã đáp ứng với Kim Dục Minh là sẽ không quan tâm đến lời người đời nữa, nhưng anh vẫn muốn giữ lại một chốn thanh tĩnh.

Mà. . . Mấy comment này sao càng xóa càng nhiều thế này. . .

Anh đành bỏ cuộc, trơ mắt nhìn hàng comment đầy mấy chữ ‘Tình yêu đích thực vô địch’.

Anh vẫn hơi bất an, nhớ đến nội dung truyện đáng lẽ phải diễn ra lúc này ——

Kim Dục Minh dù quay lại với Từ Y Y, nhưng thái độ, giọng điệu đối với cô lại khác hẳn.

Từ Y Y vì hổ thẹn mà cố gắng lấy lòng Kim Dục Minh càng lúc càng quá quắt, trong lòng thầm cho rằng mình mắc nợ Kim Dục Minh. . .

Trong sách có đoạn ngược tâm nhất là khi Từ Y Y “ngẫu nhiên” nghe được cuộc nói chuyện giữa Kim Dục Minh và Kim Phó Hoàn :

“Gì mà cữ mãi bám lấy ả chứ,” Kim Dục Minh dùng giọng điệu lạnh lùng trào phùng đáp lại màn dạy dỗ của Kim Phó Hoàn , “Chẳng qua con đang trả thù ả, chơi chán rồi sẽ vứt.”

Từ Y Y nghe thấy những lời này lòng như tro lạnh, như thể mình vừa mới bị tát một cú đau điếng. Từ Y Y bị sỉ nhục lòng tự trọng, ngơ ngơ ngác ngác bỏ đi, đau khổ chui vào thế giới của riêng mình.

Dĩ nhiên sau đó hiểu nhầm được xóa bỏ. Nam chính sao có thể hận nữ chính dễ thế được, bọn họ là tình yêu đích thực kia mà.

Hóa ra nam chính chỉ muốn lừa Kim Phó Hoàn , những trò quá quắt kia cũng chỉ vì muốn bảo vệ Từ Y Y nên mới làm, tất cả đều là để hai người có thể đến với nhau!

Sau khi nam chính nắm trong tay toàn bộ quyền lực trong công ty, liền bỏ đi, đoạt lấy chức vụ Chủ tịch của Kim Phó Hoàn .

. . .

Mà vào lúc này, nữ chính đau khổ đến tê tim liệt phổi, lòng như tro nguội, vì bị Tạ Uyên châm ngòi mà càng lúc càng hiểu nhầm nam chính.

Đến độ có nói bao nhiêu đi nữa cũng không thể hóa giải được.

Đối với loại nữ chính rú rú như ốc trong vỏ này, Kim Dục Minh đã dùng một cách lãng mạng nhất để hóa giải hiểu nhầm, giành lại trái tim nữ chính.

. . . Còn gì hơn ngoài cầu hôn.

Tạ Uyên không muốn nhớ thêm gì nữa. Tính toán thời gian, hình như cũng sắp đến khúc cuộc sống hai người lúc đính hôn rồi.

Cốt truyện dù có mạnh đến mấy cũng đâu thể để hai người họ… đính hôn nhanh thế.

“Chủ tịch Tạ, sắp đến giờ rồi. . .” Tiếng thư kí thúc giục làm Tạ Uyên phục hồi lại tinh thần.

“Đi thôi.” Tạ Uyên tắt trang web, đứng dậy rời khỏi văn phòng.

Tạ Uyên bị cốt truyện quấy nhiễu nên rất buồn bực.

Chuyện công việc của Kim Dục Minh gần đây cũng chẳng thuận lợi gì.

Chuyện Album vẫn ảnh hưởng đến cậu, cậu cũng ý thức được mọi người đối với album mới này quá mức “quan tâm”.

Ví như thường khi tham gia mấy sự kiện này nọ, cậu sẽ bị người ta dò hỏi vòng vèo về tình hình âm nhạc hiện nay này nọ rồi lắt qua chuyện album mới.

Có người an ủi, có kẻ giễu cợt có, cũng chẳng thiếu kẻ hả hê.

Thậm chí ngay cả Chu Khải cũng hùa theo, nói album mới lần này quả thực không đi vào lòng người.

Rõ ràng trước khi album ra mắt, gã còn mạnh mồm khen hết bên sản xuất lại bên hòa âm phối khí này nọ, cũng không quên tự khen tài năng môi giới của mình.

Nếu không phải Kim Dục Minh có tinh thần thép thì gặp phải cảnh bị mọi người đàm tiếu như thế cậu đã sớm gục ngã.

Dù chẳng hiểu nổi sao ai cũng khăng khăng khẳng định mình sẽ thất bại như thế, nhưng cậu vẫn lười chả muốn nghe người ta phân tích này nọ.

Nhờ phúc vụ album mới, công việc quảng bá của Kim Dục Minh vơi đi phân nửa.

Sau cửa trường quay, lúc chờ trợ lí đi lấy xe, cậu vẫn còn mải suy nghĩ mình có nên đến nhà Tạ Uyên cọ cơm không.

Từ cái ngày hai người hóa giải được hiểu nhầm kia, dù không nói ra nhưng quan hệ bạn bè của hai người xem như đã xác định.

Tạ Uyên thường nhân dịp cậu không bận thì mời cậu đi ăn cơm.

“Đến nhà tôi ăn cơm không? Tôi nấu, Tiểu Dục cũng muốn gặp cậu lắm rồi.”

Kim Dục Minh vốn ban đầu còn từ chối, cậu không quen thân thiết với người khác quá. Lúc trước đến ăn nhờ ở đậu nhà Tạ Uyên chẳng qua là vì tự nhiên nổi hứng lên muốn đi thôi.

“Thôi được, rảnh thì tới chơi.” Tạ Uyên cũng tùy tiện đáp trả, kiểu đại loại khách sáo như bạn bè bình thường. Mấy lần sau, Kim Dục Minh cũng thấy ngài ngại, người ta mời mãi mà mình lại không chịu cho người ta chút mặt mũi nên đành đồng ý, dần dần cũng quen.

Thật ra dù Tạ Dục rất thích Kim Dục Minh, nhưng cũng không mấy vui vẻ khi thấy cậu đến ăn cùng, cu cậu thì thích ăn cay, mà Kim Dục Minh thì ngược lại.

Vì chuyện khẩu vị hai người khác nhau mà Tạ Uyên đã làm ra một loại tương ớt. Chỉ cần cho vào một ít thì cho dù là món ăn thanh đạm đến mấy cũng cay đến xé lưỡi, Tạ Dục thích lắm.

Cậu cũng từng tò mò mà thử một ít, kết quả. . . (Thôi, cái chuyện mất mặt này cậu không muốn nhớ đến nữa đâu.

Nói chung quan hệ giữa hai người tiến triển rất tốt, hoàn toàn không giống kẻ thù không đội trời chung tí nào.

Điều khiến Kim Dục Minh hơi khó thích ứng chính là chuyện mối quan hệ giữa hai người tiến triển quá tốt rồi. . .

Ngày trước lúc ở bên Y Y, hai người cũng chẳng gặp nhau nhiều đến thế, huống chi là cùng chuyện trò.

Chắc là vì gần đây khá rãnh, Kim Dục Minh tự nhủ, tay gạt đi số điện thoại vừa định gọi.

Ngoại trừ người yêu và người thân, cậu không thích liên hệ quá nhiều với người khác, dù là bạn thì cũng thế thôi.

Vào lúc cậu mở cửa muốn ngồi vào xe, thì nghe được tiếng cãi nhau bên lề đường.
Hình như có cả. . . giọng Y Y.

“Mấy người làm gì thế hả!” Kim Dục Minh kéo Từ Y Y ra, trầm giọng hỏi mấy cô gái đang xô xát với cô.

“Minh. . .” Từ Y Y nhìn người chắn trước mắt mình, tiếng gọi trong lòng đã được đáp lại —— Minh, lúc nào cậu cũng đến cứu cô vào những giờ phút nguy hiểm nhất.

“A, King! Là King!” Một cô gái trong đám sung sướng hét lên, “Đã bảo rồi mà, cứ đứng đây chờ kiểu gì cũng được gặp King!”

“. . . Nhanh đi thôi.” Kim Dục Minh nhớ mấy cô hình như là đám con gái Chu Khải thường nhắc đến, đám hay dùng tiền mua tin tức về cậu rồi trang thủ ngồi chờ trước công ty. . . Saesang fan, đúng rồi, đầu óc mấy cô cấu tạo khác hẳn fan thường, có khi có bệnh luôn ấy.

Kim Dục Minh kéo tay Từ Y Y, từ từ lui về sau. Cậu biết đối với loại fan này, cách tốt nhất để đối phó là mau chạy cho mau. Mấy cô vốn chẳng phải người hiểu lí lẽ.

“King, sao anh lại đi giao du với loại đàn bà này chứ! Anh là của chung mọi người!” Cô fangirl cầm đầu nhìn thấy Kim Dục Minh nắm tay Từ Y Y liền hét ầm lên.

Những nàng khác cũng không quên góp giọng, “Loại đàn bà nhìn thôi đã mắc ói thế mà dám chia tay với anh! Sao anh còn quan tâm mà giúp ả!”

“Em ghét ả!”

“Nhìn thôi đã thấy ghét!”

Từ Y Y nghe thấy thế liền run rẩy, đôi mắt đỏ ửng đầy nước mắt nhìn về phía Kim Dục Minh.

Mà Kim Dục Minh đang vội vàng gọi bảo vệ đến giải quyết lũ saesang fan này, không rảnh quan tâm đến tâm tư bị tổn thương của Từ Y Y.

Kéo được cô vào trong xe, Kim Dục Minh mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc quay đầu lại thì thấy cô ngồi gục mặt ôm lấy mình, hình như đang. . . Khóc.

Băng ghế phía sau đã bị Chu Khải đổi thành ghế gấp, lúc mở ra như giường có thể nằm được.

Kim Dục Minh cách một khoảng ngồi bên cô. Ngẫm nghĩ một lúc rồi nhẹ giọng dò hỏi: “Sao em lại bị bọn đó bắt nạt?”

“. . . Em muốn đến gặp anh.” Từ Y Y day day nước mắt, chăm chú nhìn về phía Kim Dục Minh.

“Gặp anh?” Kim Dục Minh nghi ngờ nheo mắt lại.

“. . .” Thấy Kim Dục Minh hỏi ngược lại, từ Y Y càng thêm đau lòng, “Anh. . . Vẫn chưa chịu tha thứ cho em sao?”

“Tha thứ?” Kim Dục Minh nghĩ một lát, mới tỉnh ngộ, à. . . Ý là chuyện kia à. . .

Kim Dục Minh nhớ tới lần trước hai người gặp nhau liền hiểu Từ Y Y đang muốn nói gì.

Ngày đó, lúc Từ Y Y khóc lóc nói muốn quay lại, cậu cảm động, cũng đau lòng, nhưng vẫn —— rút bàn tay bị từ Y Y nắm chặt.

Rõ ràng cậu vẫn luôn muốn quay lại bên cô, vậy mà lúc cô cầu xin cậu lại từ chối.

Cậu nghi hoặc, cũng không rõ vì sao mình lại chần chừ, đành nói cho có: “Cho anh chút thời gian, để anh suy nghĩ đã.”

Thấy Từ Y Y đã gật đầu đồng ý, cậu liền chạy biến.

Lúc cậu muốn bình tâm, tìm hiểu suy nghĩ của mình thì lại bị chuyện album và Tạ Uyên quấy rầy nên quên mất tiêu. . .

Không, thật ra cậu vốn chẳng nghĩ gì đến chuyện này. . .

“Khụ. . .” Kim Dục Minh vẫn luôn lạnh te không khỏi bối rối, cố lấp liếm chuyện mình quên mất vụ này.

“Anh đã nói rồi, anh không trách em. . . Chuyện chia tay là lỗi của anh.” Hóa ra cô ấy vẫn nghĩ mình giận cổ?

“. . .” Từ Y Y không biết phải nói gì thêm nữa.

Thấy nét mặt Kim Dục Minh cùng khoảng cách ngắn ngủi giữa hai người, Từ Y Y đủ nhạy cảm để nhận ra quan hệ giữa hai người đã thay đổi.

Trong ngững ngày một khắc như ba thu này, người cô nghĩ đến nhiều nhất dường như lại không hề nghĩ đến cô, Từ Y Y thật đau xót.

Thế này là sao? Chỉ vì một lầ bốc đồng đòi chia tay mà lại làm hai người xa cách đến thế ư?

 

 

 

 

[NTYNC] Chương 16

Chap 16 ☆, Tha thứ cho anh đấy

Với fan em chỉ là kẻ xa lạ, nhưng với anh em là cả thế giới

 

“…… Tôi nói thật thì cậu không chịu tin, thế cậu muốn tôi nói gì?” Tạ Uyên nâng cằm, bất đắc dĩ nhìn Kim Dục Minh, xem ra chuyện mấy tháng trước đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự của mình rồi.

“……” Kim Dục Minh tức giận bị Tạ Uyên đẩy về, trầm mặc không nói.

Đúng vậy, không tin, đã có cảm giác anh ta sẽ không nói thật lòng…… Thế sao còn muốn nghe anh ta giải thích?

“Chuyện cậu muốn nghe tôi giải thích thật sự là chuyện này sao?” Nhìn Kim Dục Minh trầm mặc, Tạ Uyên đột nhiên rất muốn ép buộc cậu một chút.

“Ý anh là gì?!” Bị người ta chọc trúng nghi vấn trong lòng, Kim Dục Minh nheo mắt lại, ra vẻ nguy hiểm nhìn Tạ Uyên, trông chẳng khác gì một con thú đang xù lông.

“…… Chẳng lẽ,” Tạ Uyên hai tay chống trên bàn trà, cúi người tới gần gương mặt băng lãnh của Kim Dục Minh, chất giọng tràn đầy mị hoặc, “Không phải là cậu muốn gặp tôi sao?”

“Nói bậy……” Kim Dục Minh vốn mạnh mẽ lạnh lùng, giờ lại thoáng bối rối, Tạ Uyên kề sát, cậu cậu nhớ đến chuyện xảy ra cạnh bàn ăn hôm đó, thân thể không tự giác lui về phía sau, “Cách xa tôi ra.”

“Đã ba tháng rồi chúng ta không gặp mặt ha…… Cậu thật sự một chút cũng không nhớ tôi sao?” Bị Kim Dục Minh quát lớn, Tạ Uyên vẫn không lùi ra mà chăm chú quan sát gương mặt cậu, như muốn tìm kiếm điều gì.

“Sao tôi lại nhớ anh chứ.” Kim Dục Minh bị cái cảm xúc bối rối này quấy nhiễu, cuối cùng cũng chịu bỏ cái bộ dạng lạnh nhạt, cậu đứng lên, lạnh lùng cãi lại.

“Vậy sao……” Tạ Uyên thấy cậu vẫn lạnh lùng như trước, thở dài, thôi không ép người ta nữa, vô lực ngã ngửa trên sô pha.

Quả thật chẳng có chút tiến triển nào……

Anh thở dài không phải là vì chút thất bại này mà định buông tay, anh vốn đã biến con đường này không dễ đi, chỉ là có một chút mệt mà thôi……

Quản lí hai công ty thuộc hai lĩnh vực không hề liên quan đến nhau, rồi giành thời gian chăm sóc Tạ Dục, dạo gần đây lại còn phải chống chọi lại cốt truyện, quả thật rất mệt mỏi.

Chỉ nhìn nhau nói chuyện để tìm kiếm chút an ủi, thật đúng là bất nhân mà! Anh rất muốn đường đường chính chính……

“Gì đó……” Kim Dục Minh nhíu mày, nhìn Tạ Uyên đang nản lòng, mệt mỏi nằm trên sôpha chuẩn bị ngủ, nghi hoặc ngồi về chỗ cũ.

Nếu cậu nghe thấy ý muốn của Tạ Uyên, không khéo còn nổi điên lên đạp Tạ Uyên mấy đạp.

Nhưng giờ cậu còn đang ngẫm đi ngẫm lại, muốn tìm ra chút manh mối.

Dù ra vẻ thờ ơ, nhưng thực ra cậu đã bị cái người tên Tạ Uyên này làm cho đau hết cả đầu.

Thật sự không nhớ anh ta sao?

Thật…… Không nhớ? Continue reading

Mystic Messenger Opening Vietsub

 

Mystic Messenger Opening English Cover

 

HAPPY BIRTHDAY MY PET ROSIE NGUYEN !

This is a late birthday present, but I keep my promise this time, hope you will like it. I really appreciate what you did for me through the tough time, I wish this year would be a perfect year to you, my pet.

From your owner Akira with love.

 

Trans & Timing: Nagashima Akira

Download: https://drive.google.com/open?id=0Bzaz54D4MfmyWXhSYXg1NjdpZEE

Vocal&Mix: itsaruvn (https://www.youtube.com/channel/UCW66pPu9ZT9INT6kVuoNCSw)

Thank you for letting me use your cover clip! Really appreciate that! Please follow Itsaruvn for more covers!

Art @mizury_ruru

Instrumental @immanuelbear (https://www.youtube.com/user/groovebearr)

Original: https://www.youtube.com/watch?v=MkMRz&#8230;

Composed by DoubleTO
Lyrics by Cheritz
(C) 2016 Cheirtz, LLC. All Rights Reserved.


Continue reading