[NTYNC] Chương 24

Chap 24 ☆ Thật sao

Dù chỉ là ánh lửa yếu của đống tro tàn, suốt 2 năm qua, tôi vẫn luôn tự lừa dối bản thân mà ủ ấm, nuôi lớn tình yêu này trong vô thức.

Kim Dục Minh làm như vậy vì cậu muốn giữa khoảng cách với Tạ Uyên.

Dù cậu biết trong lòng mình Tạ Uyên rất đặc biệt, nhưng điều đó cũng không có nghĩa cậu muốn bắt đầu một mối tình khác nhanh đến thế.

Huống hồ…… Chuyện giữa cậu và Từ Y Y, vẫn còn vài chuyện phiền phức chưa giải quyết xong.

Một mặt là chuyện Kim Phó Hoàn muốn cậu đính hôn với Từ Y Y.

Từ hôm gặp mặt ở bệnh viện, ông ta liền lợi dụng sức mạnh công ty, cho đài báo đưa tin chuyện đính hôn, chẳng mấy chốc chuyện này ai cũng đều đã biết.

Sau đó còn để lộ ảnh chụp địa điểm tổ chức đính hôn bao nhiêu mộng ảo, thậm chí còn thông báo luôn ngày đính hôn…… Continue reading

[NTYNC] Chương 22

Chap 22 ☆ Loạn thành một đoàn 

Lớn lên ta dường như càng vô trách nhiệm với bản thân và những người xung quanh….

 

Cuối cùng Tạ Uyên thử đủ mọi cách mà vẫn không nói được, đành giận dữ bỏ về.

Từ hôm đó, Tạ Uyên cứ bám theo Kim Dục Minh, ân cần đến độ làm cậu trợ lí Tiểu Tử ngày đêm thắp hương cho ông bà phù trì phù hộ chén cơm của mình.

ORZ, bắt nam thần trong mắt đám trợ lí trong công ty, chủ tịch kiêm tổng giám đốc gánh việc thay mình, đúng là chết cũng không tiếc mà. Tiểu Từ bình tĩnh nghĩ thế, ngồi một bên cắn hạt dưa nhìn người đức cao vọng trong kia làm thay mình.

Kim Dục Minh hôm nay cũng không bận gì nhiều, buổi tối chỉ cần thu xong một chương trình là được.

Đây là chương trình có tiếng nhất trong giới giải trí, công tác tuyên truyền của đa số các nghệ sĩ hàng đầu đều dựa vào chương trình này mà làm, chương trình lần này xem như là đợt quáng bá cuối cùng của album [ Tân sinh ], dù phản ứng đối với album không tốt lắm, nhưng Kim Dục Minh vẫn tuân chủ kế hoạch tuyên truyền Chu Khải giao cho, làm xong từng chút một.

Vì album cũng không được lòng người nghe nên tổ biên tập sửa đổi kha khá trình tự ghi hình, cắt bớt thời gian biểu diễn ca khúc trong album mới, tập trung chú ý đến bản thân Kim Dục Minh và scandal gần đây của cậu, làm Tạ Uyên lúc lật xem kịch bản, còn tưởng chủ đề show lần này là scandal không bằng……

Sao tên album nhắc tới có hai lần vậy hả! Còn lại toàn xỉ xói vụ đính hôn! Tạ Uyên ghét bỏ nhìn kịch bản, mợ nó ai viết? Ghét bỏ xừ!

Vì thân phận đặc biệt, nếu ngồi dưới khán đài xem không khéo sẽ bị nhận ra, Tạ Uyên đành phải ngồi ở hậu trường, nhìn MC nam và Kim Dục Minh vừa hỏi vừa đáp.

MC nam: “King à, anh có thể cho chúng tôi biết ý nghĩa tên album lần này không?”

Kim Dục Minh dừng lại một chút, nghĩ đến chuyện đây là đợt quảng bá cuối cùng của album nên liền bỏ ý định bịa đại lý do thoái thác: “……Album này cũng có thể coi là một lần tái sinh của tôi trong thế giới âm nhạc.”

Nghe thấy câu trả lời khác hẳn những lần trước, MC nam hai mắt sáng lên.

Liếc mắt trao đổi với đồng sự, MC nam liền phá luôn kịch bản, hỏi tiếp: “Sao lại nói là tái sinh? Không lẽ thật sự như trong scandal ……”

MC nam cố ý nhấn nhá tỏ vẻ thần bí, hai mắt mới sáng rực lên đầy tò mò, nhìn chằm chằm Kim Dục Minh rồi hỏi ra bốn chữ, “……Vì bị tổn thương?”

“Chỉ là không sáng tác được thôi, cứ có cảm giác cứ như sắp chết vậy.” Kim Dục Minh nhẹ nhàng bâng quơ giải thích, tránh khỏi cái vấn đề “bị tổn thương” này.

“Sắp chết?! Nói thế có hơi quá không……” MC nam tỏ vẻ hơi kinh ngạc với cách nói này của Kim Dục Minh.

Kim Dục Minh chỉ cười, không lí giải gì thêm.

Nhưng MC nữ lại lên tiếng thay cậu: “Một kẻ nhỏ nhen như anh làm sao có thể hiểu được tâm trạng của vị thần giới ca hát chứ! Ý của King là anh ấy xem âm nhạc như mạng sống của mình vậy ấy! Phải không, King!”

Thấy Kim Dục Minh gật đầu, MC nam giả vờ rầu rĩ cúi đầu, tỏ vẻ cuối cùng hắn cũng hiểu được tại sao mình lại không thể trở thành thần giới âm nhạc, làm cả khán đài cười vang.

Dù nói như thế có hơi khác người, nhưng quả thật đối với cậu, âm nhạc rất quan trọng.

Đấy là một cái tôi khác của cậu, một cái tôi phóng túng, một cái tôi có thể thoải mái biểu đạt tình cảm bản thân, có thể tự do đem những xúc cảm, những yêu thương, phiền muộn dệt thành một khúc nhạc, một cái tôi có thể đem tâm trạng mình ra diễn đạt thành lời.

Thế cho nên khi việc hai người chia tay kích thích những cảm xúc phản đối bùng nổ, thì cậu lại nhận ra cách mình “nói” lên tâm trạng của mình với cả thế giới đã biến mất, cậu mới thấy bản thân gần như phát điên……

May mà, sau này ‘nó’ dần dần quay trở lại.

“Anh có thể nói cho chúng tôi biết làm cách nào mà anh có thể vượt qua khó khăn ấy không?” MC nữ tỏ vẻ tò mò, “Không lẽ là sức mạnh của tình yêu?”

“Không phải.” Kim Dục Minh đáp ngay làm MC nữ vô cùng thất vọng, mà Tạ Uyên đang chăm chú nhìn lên sân khấu cũng thất vọng không kém, “Là nhờ có bạn giúp.”

Sao ai cũng nghĩ chỉ có tình yêu có thể cứu giúp cậu chứ? Bộ tình bạn không thể sao?

“Hừ, con gái các cô khi nào cũng yêu yêu đương đương, tình bạn của giữa đàn ông làm rung động cả đất trời thì lơ như không!” Giờ lại đến phiên MC nam giúp Kim Dục Minh phản bác, anh chàng ra vẻ phóng khoáng vỗ vỗ bả vai Kim Dục Minh, ra vẻ anh em tốt, tôi hiểu chú mà.

Nhưng kế tiếp, anh ta vẫn thử lái cuộc nói chuyện tới đề tài đang hot hiện nay: “Hai người các cậu đều đã sắp đính hôn rồi, còn giận dỗi gì nữa ha!!”

MC này thật quá giảo hoạt, lèo lái một lúc lại chạy về cái đề tại này! Đến anh…… còn không dám hỏi Kim Dục Minh liệu cậu có thật sự muốn đính hôn không nữa là…… Tạ Uyên tức giận bất bình, thế nhưng vẫn vểnh tai lên, chờ nghe Kim Dục Minh trả lời.

Kim Dục Minh trầm mặc một lúc, cuối cùng cũng mở miệng: “Nếu mọi người đều muốn biết, thế tôi cũng nên giải thích một chút……”

Tạ Uyên thấp thỏm không yên, chuẩn bị tốt tâm lí chờ nghe giải thích, nhưng……

“Ầm!” Trường quay đột nhiên trở nên tối đen, tất cả đột nhiên tĩnh lặng, đối với chuyện đột nhiên xảy ra này mọi người đều ngỡ ngàng không biết phải làm gì.

“A –!” Không biết cô nào đột nhiên hét lên một tiếng, làm mọi người phút chốc giật mình tỉnh lại.

Khắp trường quay bắt đầu vang lên những tiếng la hét ầm ĩ, vang dậy khắp nơi.

Mấy fan ngồi trước sân khấu, không biết bị cái gì kích thích, to gan trèo qua hàng rào bảo vệ chạy lên sân khấu.

Cả đời cũng chỉ có một lần thôi! Đây chính là cơ hội để có thể tiếp cận thần tượng đấy!

Thấy mấy fan kia làm thế, mấy cô ở đằng sau cũng kiềm chết không được mà bật dậy, chạy lên sân khấu.

MC và đạo diễn rất bối rối, bảo vệ trường quay vội vàng cầm đèn pin chạy ra, cố gắng sắp xếp lại trật tự.

“Mọi người bình tĩnh! Đường dây có vấn đề nên mất điện ấy mà, lát nữa là sửa lại được liền!”

Nhưng khát khao được tiếp cận thần tượng làm các fan mất đi lí trí, không ít người mang tâm lí biết đâu có cơ hội vẫn chen lên sân khấu, những người xung quanh thấy thế, cũng nhịn không được mà ùa lên.

Tâm lý đám đông thật sự rất đáng sợ, ban đầu còn chỉ một hai người…… Sau tất cả đều như cắn phải thuốc, điên cuồng ùa lên!

Chỉ trong mấy phút, cả trường quay đã loạn thành một đoàn!

“Chúng ta chạy sang bên kia trốn!” Kim Dục Minh thấy cả trường quay loạn xì ngầu, còn chưa kịp phản ứng gì, một thân ảnh trong bóng đêm đã kéo lấy tay cậu.

Là Tạ Uyên.

Nghĩ thế, Kim Dục Minh liền an tâm.

Lúc Tạ Uyên giữ được tay Kim Dục Minh, lòng anh cũng nhẹ xuống, chuyện mất điện này thật sự quá mức kì lạ, cả việc khán giả đột nhiên nổi loạn nữa, anh đột nhiên có cảm giác vô cùng bất an.

Nhưng giờ anh đã giữ được nam chính rồi, chỉ cần bảo vệ cậu an toàn là được.

Những người chạy lên sân khấu, bắt đầu sờ soạng xem Kim Dục Minh ở đâu, không thấy thì mở đèn di động lên, nên trong đám đông ngẫu nhiên xẹt lên vài ánh đèn led trắng lóa, cứ như đèn trong tù chiếu lên những gương mặt muôn hình vạn trạng.

Lúc Tạ Uyên và Kim Dục Minh mò mẫn sang góc này thì bị một ngọn đàn led vụt chiếu vào người.

“A! King–!” Cái người tinh mắt kia nhìn theo hướng ngọn đèn thấy bóng Kim Dục Minh bị Tạ Uyên giấu sau người liền hét ầm lên.

Trong nháy mắt, mấy ngọn đèn trắng lóa kia đều chiếc về phía Tạ Uyên.

Bộ dạng hai người híp mắt đưa tay che ánh đèn đều lọt vào mắt đám fan.

“Tìm thấy rồi!” Tất cả mọi người trên sân khấu đều hũng dũng chạy ùa về phía Tạ Uyên.

Hai người còn chưa kịp phản ứng gì đã bị bầy fan bu lại, Tạ Uyên vội đưa tay ôm chặt lấy Kim Dục Minh, giấu cậu vào ngực mình.

“King ở đây!”

“Mình phải chạm được vào anh ấy! Á!”

Đậu xanh rau má! Mấy bà định lên sân khấu làm gì hả! Xé quần áo người ta chắc?! Cảm nhận được cái áo khoác của mình sắp  bị đám fangirl giật rách tới nơi, sắc mặc Tạ Uyên càng đen thui.

Nóng vội hất mấy bàn tay quơ sau lưng Kim Dục Minh, Tạ Uyên rốt cuộc nổi giận: “Đờ mờ! Mọi người tránh ra hết cho tôi!”

Vậy mà đám fan cuồng vẫn không chịu rút lui, ngược lại càng thêm điên cuồng chen lấn.

Biết mình mà lên tiếng hay lộ mặt ra thì chỉ tổ làm đám fan kia thên điên cuồng, nên Kim Dục Minh đành an phận chôn đầu trong ngực Tạ Uyên, được anh ôm vào ngực như con nít, không nhúc nhích được chút nào.

Dù cảm giác dựa dẫm vào người khác này rất an tâm, nhưng…… Tạ Uyên chú tính sao đây……

Lúc nãy cậu còn rõ ràng nghe có tiếng quần áo Tạ Uyên bị xé rách…… = =

Kia là áo vest hàng hiệu chất lượng siêu bền đấy! Mấy bà fangirl này đúng là sức khỏe phi thường mà!

Cũng may staff nhanh chóng sửa lại đường dây, trường quay lập tức sáng lên.

Biểu cảm của tất cả mọi người đều lộ rõ dưới ánh đèn, mấy người nổi điên trong bóng đêm kia liền thụt về……

“Mời mọi người quay trở về vị trí!” Bảo vệ cầm gậy chạy lên lùa mọi người lại.

Không cần bảo vệ đuổi, mấy cô gái kia chỉ đành liếc anh hùng cứu “mỹ nhân” Tạ Uyên một cái, rồi đành yên lại, trở về bộ dạng gái ngoan, ngượng ngùng tản ra xuống sân khấu.

Tạ Uyên buông Kim Dục Minh ra, hít sâu một hơi.

Cậu còn nghĩ không khéo mình sẽ bị gót giày của lũ con gái này đạp chết mất, đúng vậy, đối với vị anh hùng cứu “mỹ nhân” có cố mấy cũng kéo không ra này, mấy fan khỏi nói có bao nhiêu giận dữ, sao có thể không bày trò chơi xấu chớ.

Đạo diễn và MC vội vàng đi giúp dẹp lại trật tự, dưới khán đài kêu loạn cào cào, mà sau khi bảo vệ đã dẹp loạn xong thì trên sân khấu cũng chỉ còn lại hai người đứng đấy.

“Cậu không sao chứ?” Tạ Uyên xem xét nhìn cậu rồi mới yên lòng. Ừm, tốt lắm, ngoại trừ quần áo hơi nhắn tí thì cũng không xây xát gì nhiều.

“Anh lo mình trước đi……”

“Mấy cô gái thôi mà, có gì đâu?!” Tạ Uyên không quan tâm lắm cởi áo vest ra, sửa sang đầu tóc, quần áo chút rồi tạo dáng chảnh mèo.

Kim Dục Minh nhìn cái mặt phởn đời và bộ vest bị xé thành mảnh kia, chỉ biết lặng im.

Nhưng mắt cậu tinh tường liếc qua, trên mu bàn tay Tạ Uyên hình như có mấy vết cào?

Cậu nhướn mày, cầm lấy bàn tay anh đang cố giấu. Mấy vết cào đỏ ửng liền hiện ra trước mắt.  Continue reading

[NTYNC] Chương 21

Chap 21 ☆ Rất quan trọng 

Sắc tranh ngày càng xanh thẳm, màu xanh làm lòng em đau nhói

Từ sau khi thân quen với Tạ Uyên, Kim Dục Minh cảm thấy bản thân đã thoát khỏi quỹ đạo cuộc sống bình thường.

Không, phải nói là mất cảm giác vô cùng thuận buồm xuôi gió trước kia.

Vốn dĩ, mọi chuyện của cậu ở trong giới giải trí đều rất thuận lợi.

Dựa vào thân phận người thừa kế công ty giải trí Kim Phủ, cậu có quản lí giỏi nhất, nhà đầu tư hào phóng nhất, mà cánh nhà báo cũng rất ngoan ngoãn nghe lời……

Từ lúc debut, hầu như không hề gặp bất cứ trở ngại nào, cậu cứ thế nhanh chóng biến thành siêu sao trong mắt mọi người, họ thích cậu, vây quanh nâng đỡ cậu.

Nói không khoa trương, cả giới giải trí này, tất cả dường như chỉ vây quanh có mình cậu.

Nhưng từ sau khi được Tạ Uyên giúp đỡ, giới giải trí liền thay đổi rất rõ rệt.

Fan bắt đầu không thích bài hát của cậu, quản lí giao cậu cho trợ lí, không còn xem cậu là người cần quan tâm nhất nữa, giới quảng cáo bắt đầu ngán ngẩm hình tượng của cậu, công việc nhận được càng lúc càng ít……

Nơi vốn cậu vốn tưởng như đã nắm trong tay lại dần bài xích cậu, cậu cảm nhận được, rõ ràng sự nghiệp ngôi sao của mình đang càng ngày càng tụt dốc.

Kim Dục Minh thấy đây mọi chuyện dường như đã thoát ra khỏi quỹ đạo khống chế của cậu.

Cậu không biết mọi chuyện rồi sẽ ra sao, liệu cứ thế mà đi xuống, hay vượt qua được rồi thì mọi chuyện sẽ càng lúc càng khởi sắc.

Cậu chỉ tùy tiện làm theo bản tính tự do của bản thân, đến đâu thì đến.

Dù có gặp phải kết quả đáng sợ nhất — mất đi hào quang siêu sao, trở thành một idol tầm tầm, cậu cũng không hối hận.

Đôi lúc cậu chợt thấy mình cùng Kim Phó Hoàn quả thật là cùng chung dòng máu.

Dù trời sinh cậu lạnh lùng thờ ơ, không để tâm đến bất cứ chuyện gì. Nhưng bản tính ngoan cố này thì không thể dao động.

Con đường cậu đã chọn, có chết cũng phải cố mà đi tiếp.

Giờ cậu cũng chẳng thèm trốn tránh cái cảm giác không thể khống chế của mình đối với Tạ Uyên nữa, cậu cứ đến đâu thì đến, xem xem rốt cuộc đó là thứ tình cảm gì.

Trong một quán ăn phương Tây, hai người chui vào trong một góc. Không khí trong quán rất tốt, sắc xanh của cây cối và các đồ vật trang trí tạo nên cảm giác ấm áp dễ chịu, làm bao nhiêu mệt mỏi lúc chụp ảnh của Kim Dục Minh cũng tan ra hết.

Nhưng lại có một thứ vô cùng chướng mắt…… Kim Dục Minh nhướn mày nhìn quỷ đói Tạ Uyên than thở ba ngày rồi có gì bỏ bụng đang ăn như muốn gặm luôn cả bát.

Cái tướng ăn như chết đói đến nơi này, thật sự là…… hại người muốn bớp cho ba bớp mà.

“Không phải anh biết nấu ăn sao, sao lại tự giam đói đến độ này?” Kim Dục Minh không khỏi cứng họng nhìn Tạ Uyên gọi thêm một phần mì Ý, anh ăn bốn phần rồi đó!

“Ờ…… Tại cứ mải nghĩ nên quên cả ăn.” Tạ Uyên hớp miếng nước chanh, thỏa mãn nói.

“……” Lí do kiểu này anh cũng nhổ ra được?  Continue reading

[NTYNC] Chương 20

Chap 20 ☆ Kế hoạch thay đổi 

 

Yêu anh em sẽ mãi đợi :”<

 

Anh vẫn không muốn bỏ cuộc.

Kim Dục Minh vẫn chưa đính hôn, anh rõ ràng còn có gần một tháng để hành động mà!

Quan hệ giữa hai người bọn họ, chỉ còn thiếu một bước từ bạn bè biến thành người yêu mà thôi, sao anh có thể bỏ cuộc như thế?

Chẳng phải trong tiểu thuyết anh chính là kẻ chuyên đi tìm chết kiêm mồi lửa châm ngòi quan hệ giữa hai nhân vật chính sao?

Như thế thì còn cần gì phải băn khoăn, thủ đoạn này nọ, anh đều có thể khống chế hết mà?! Mấy đứa đần trong ngôn tình học đường, làm sao so được nam chính đam mỹ anh đây!

“Anh đây chỉ chút nữa là đã có thể làm nam chính! Một nam thứ cao quý lãnh diễm tuấn mỹ không lời nào tả xiết! Sao có thể bỏ cuộc đơn giản thế được!”

Tạ Uyên mặt dày mày dạn nghĩ, nếu mấy thủ đoạn kia không xài được, thế thì đi cướp rể!

Bàn làm sao trong hai mươi ngày có thể làm đối phương yêu mình.

Tạ Uyên quyết định ra tay. Chuyện công ty sự tình, anh ném hết cho lũ đàn em, trong thời gian ngắn anh sẽ không quan tâm tới, muốn thì lão hồ ly với ông già rảnh đến đau trứng nhà mình đi mà lo!

Vốn anh định tính kế dài lâu nước ấm nấu ếch: dùng điều kiện thu phục đại boss Kim Phó Hoàn này làm cơ sở, bày kế giúp nam chính rồi tạo món nợ ơn huệ, sau đó lấy tình bạn mê hoặc cậu, ngày ngày tạo ái muội, cho đến khi đã tích luỹ được độ hảo cảm nhất định, thì chính thức thổ lộ xin đổi vai.

Nếu không có gì bất ngờ, thì sau khi thổ lộ sẽ xuất hiện hai tình huống, một là Kim Dục Minh thuận theo tự nhiên bị mình bẻ cong, HE; hai là Kim Dục Minh không chịu, nhưng bởi vì là bạn nên không muốn trở mặt, lúc này mình liền dùng mị lực mà mặt dày mày dạn dụ hoặc cậu, cứ thế kiểu gì cũng ăn chắc.

Nhưng hiện tại bị cốt truyện phá bĩnh chẳng còn thời gian, đương nhiên phải thay đổi kế hoạch, đẩy nhanh tốc độ.

Nghĩ đến đây Tạ Uyên liền đứng dậy sửa sang lại vẻ bề ngoài chán nản.

Lúc Kim Dục Minh thấy Tạ Uyên xuất hiện, trong nháy mắt hoài nghi mình có gặp ảo giác hay không.

Lúc đó cậu đang chụp quảng cáo, mặc một bộ quần áo dễ thương hoàn toàn tương phản với khí chất bản thân.  Continue reading

[NTYNC] Extra 1

Extra 1 , phiên ngoại 1 

  

Có thực mới vực được đạo

 

Đêm khuya, cả con đường yên tĩnh vắng lặng.

Gần một giờ sáng, Kim Dục Minh mới làm xong công việc hôm nay, nhưng dù rất mệt mỏi, cậu vẫn chỉ ngồi ở trong phòng không hề buồn ngủ.

Cậu cầm lấy di động, nhìn số điện thoại đầu tiên trong danh bạ — Y Y……

Chắc cổ ngủ rồi, thôi đừng quấy rầy nữa. Gần đây hôm nào cũng bận rội đến đêm, chẳng kịp nhắn tin chúc cô ngủ ngon.

Kim Dục Minh nhìn bầu trời đêm tối, cất điện thoại di động.

Từ Y Y học đại học xong tiếp tục học lên thạc sĩ, nên vẫn thuê phòng ở gần trường.

Xung quanh rất nhiều quán xá, rất tiện lợi.

Dù nửa đêm rồi nhưng vẫn còn vài quán nướng sáng đèn.

Ban đêm vắng khách, mấy chủ quán rảnh quá tụm lại đánh bài với nhau.

Lúc Kim Dục Minh lái xe đến đây, đập vào mắt là khung cảnh yên tĩnh nhưng lại không kém phần náo nhiệt kia.

Cậu dừng ở xe bên đường, yên lặng nhìn cửa sổ phòng Từ Y Y.

Đến gần bên cô, chỉ thế thôi cũng đã có thể trấn an nội tâm khó chịu của cậu, dù chỉ đứng nhìn từ xa…… Mãi mãi chỉ lặng lẽ nhìn cô cậu cũng chấp nhận.

Nhưng cậu sến súa đứng đó chưa được bao lâu, thì một gã say rược chẳng hề có máu lãng mạn đã lôi cậu lại……

“Anh bạn, chú nhìn gì thế?!” Gã kia mặt hơi ửng đó, rõ là say khướt rồi. Gã đeo dây chuyền bạc, cơ bắp rắn chắc, mặt mũi đàng hoàng tử tế, tràn đầy vui vẻ. Nhưng…… Cái cách gã hỏi Kim Dục Minh nhìn đi đâu…… Trông đần không thể tả.

“Không có gì.” Kim Dục Minh lạnh lùng đáp.

“Gặp gỡ chính là duyên phận! Đi, anh mời chú ăn lẩu!” Gã kia chẳng hề chú ý đến giọng điệu lạnh lùng của Kim Dục Minh, hình như khuya rồi khó khăn lắm mới chụp được người có thể truyện trò, nên cố hết sức lôi kéo.
Continue reading

[NTYNC] Chương 19

Chap 19 ☆, Cốt truyện lại như cũ 

 

Mưa nắng thất thường….

 

Kim Phó Hoàn nghe tiếng mở mắt, nhìn quanh nhìn quất xong, mới dời tầm mắt lên Tạ Uyên sắc mặc tái mét.

Ông già vốn đang bệnh tình nguy kịch đến nói chuyện cũng không nói ra hơi giờ lại lạnh nhạt vững vàng tháo mặt nạ hô hấp trên mặt xuống, ngồi dậy.

“Tiểu Tạ, nói chuyện với người già như thế là không lễ phép nha.” Câu nói nhàn nhạt này lại khiến Tạ Uyên tức đến nghiến răng.

Anh rốt cuộc hiểu được tại sao Kim Dục Minh trong tiểu thuyết lại vội vàng đoạt quyền như vậy. Lão hồ ly có quyền có thế không biết lý lẽ, xem thường lão đảm bảo lãnh đủ.

“Ngài quả đúng là diễn viên gạo cội, vãn bối thật sự mở mang tầm mắt.” Lúc trước mình không nên quá tự tin, triệt để ngả bài như thế.

“Cậu chỉ nói không muốn tôi nhúng tay vào…… chuyệntheo đuổi tiểu thử nhà tôi, cũng không cấm tôi làm chuyện khác.” Đến giờ nhắc đến chuyện kia, Kim Phó Hoàn vẫn có cảm giác hơi không được tự nhiên,“Tôi bất quá chỉ để hai đứa nó đính hôn, nếu nó không muốn, tôi cũng chả ép được mà?”

Tạ Uyên nhìn chằm chằm Kim Phó Hoàn hồi lâu, cuối cùng hít sâu một hơi, cố áp chế lửa giận trong lòng, đứng dậy ngồi trên ghế bên giường, tỏ vẻ muốn đàm phán: “Ông Kim, chúng ta đều là thương nhân. Đừng có nói chuyện theo kiểu luồn lách trên mặt chữ thế chứ?”

“Ngoài trừ chuyện mình là nam, tôi không thấy mình thua con nhỏ kia ở điểm nào hết.” Nói tới đây Tạ Uyên dừng lại một chút, rồi nói thêm: “Chuyện con cái, tôi cũng đã đáp ứng với ngài sẽ cho nhà họ Kim một người thừa kế. Tôi thật sự không rõ ngài còn có gì bất mãn?”

Kim Phó Hoàn nghe lý do Tạ Uyên đưa ra, cũng không nổi giận chỉ cười rộ lên: “Tiểu Tạ ơi…… Chẳng qua cậu còn quá trẻ thôi.”

“Tôi già rồi cũng không phải loại người bảo thủ, có được cậu giỏi kinh doanh như thế, chậc…… quả đúng là trời ban.” Cái chữ khó nói kia không khỏi làm Kim Phó Hoàn vốn giỏi ăn nói cũng phải cứng người lại, “Nhưng cậu rốt cuộc cũng chỉ là một đứa mới hai mươi tuổi, ở đời có nhiều thứ dụ hoặc như thế, cậu thật sự sẽ không hối hận ?”

Continue reading

[NTYNC] Chương 18

 

Chap 18 ☆, Thiếu chút nữa 

Lặng tìm chút nắng chốn ngày đông lạnh giá….

 

Kì thực Kim Dục Minh đang rất phiền não

Cậu vẫn luôn coi Từ Y Y là người quan trọng nhất của mình.

Lúc hai người quen nhau, hầu như ngày nào cũng nhớ đến cô, không phải là cố nhớ, mà cứ vô thức để tâm trí quay quanh cô.

Lúc ăn cơm băn khoăn cô ăn cơm có ngon không, trước khi ngủ lại bận lòng cô có ngủ được không, thậm chí lúc bận rộn, cũng chỉ cần đưa mắt dạo quanh căn phòng liền sẽ tự hỏi liệu cô đang học trên lớp hay đã về nhà.

Trong mấy năm quen nhau, thói quen này dường như đã ăn sâu tận xương tủy, nên trong mấy ngày hai người chia tay, cậu luôn mất ngủ.

Chỉ cần nhắm mắt lại, là sẽ nghĩ đến những lời nói mệt mỏi của Từ Y Y, gương mặt đau khổ khóc lóc của cô cứ mãi hiện lên trong đầu cậu.

Đêm không thể chợp mắt, lái xe cũng chẳng dám lái. Lúc đó dường như nếu cậu không trở lại được bên cạnh Y Y, cậu sẽ điên mất.

Nhưng giờ cậu lại hoàn toàn quên mất việc tưởng chừng như vẫn canh cánh dưới đáy lòng này, nếu cố nghĩ thêm…

Kim Dục Minh chợt phát hiện cậu dường như đã lặng lẽ vượt qua được cửa ải thất tình, khôi phục lại cuộc sống bình thường.

Hơn nữa giờ đây, dù hơi cô đơn, cậu cũng chẳng thấy gì khác lạ. Giờ nhìn Từ Y Y khóc lóc, trong lòng dù cũng hơi khổ sở nhưng cũng chẳng nảy sinh cảm giác gì quá mãnh liệt.

Thế nên mình mới do dự chuyện quay lại với nhau ư?

—— Đã không còn cảm giác rung động, khát khao muốn được ở bên nhau.
Continue reading