[NTYNC] Chương 33

 Chap 33 ☆ Ngày thứ tư

Mai là chương cuối ^_^

“Tôi yêu cậu ấy, cả thế giới này tôi yêu cậu ấy nhất.”

————–

Ngày thứ tư, Tạ Uyên vẫn ở lì trong nhà.

Nghe tiếng gõ cửa thì vờ mắt điếc tai ngơ. Không thể ép cậu đi, chẳng lẽ tôi lại không né được?

Phải, anh còn vì được yên tĩnh mà tháo hết chuông cửa, giờ chỉ cần chui vào trong phòng ngủ nằm lăn lộn thì có gõ cửa to mấy anh cũng không nghe thấy.

Tạ Uyên có cảm giác, Kim Dục Minh này quả là đai như đỉa đói.

Chắc chỉ do không cam lòng thôi ấy mà, đều là thanh niên trai tráng tờ rẩu tre cả, anh đây hiểu mà.

Cứ lơ lơ không đáp, thì dần dần cu cậu cũng nản chí thôi.

Anh cũng không hiểu vì sao, rõ ràng anh hoàn toàn có thể đăng kí một tour du dịch rồi vọt lẹ, vừa sướng vừa nhẹ lòng.

Thế mà anh vẫn sẽ ở lì trong nhà chờ cậu đến.

Tôi không có nhà, tôi không có nhà, tôi không có nhà……

Tạ Uyên nằm ở trên sô pha mặc niệm, lại bị tiếng đập cửa quấy nhiễu mà đâm ra lo lắng, thế mà vẫn không chịu chạy vào phòng ngủ, cứ ép bản thân phải đứng nhìn cho được.

Anh không phải là người thích tránh né, có chuyện gì thì anh muốn có thể trực tiếp đối diện.

Có lẽ là sự cố chấp kia của Kim Dục Minh làm anh kinh ngạc, anh sợ nếu mình bỏ đi, Kim Dục Minh có lẽ vẫn sẽ đứng canh trước cửa.

Cũng như trong cuốn sách kia, khi cậu lột xác, vì Từ Y Y mà vứt bỏ tất cả.

Cũng như lời hứa hẹn với cha mẹ sẽ phải ga-lăng với con gái, cậu vẫn luôn kiên trì thực hiện.

Hay lúc cãi nhau với nữ chính, cậu liền cố chấp đứng giữ trước cửa, đợi cô ra rồi giải thích.

Thật ra, ý của cha mẹ cậu là mong cậu đừng giở tính tình quái gở ra nữa, mà chuyện cãi vã với nữ chính thật ra cũng chỉ cần hai ba ngày là làm hòa được.

Mà cậu ấy lại…… Continue reading

Advertisements

[NTYNC] Chương 32

Chap 32 ☆ Ngày thứ ba

 

Người chưa từng yêu vĩnh viễn sẽ không bao giờ ngờ được một khi đã yêu mình sẽ ra sao.

Tôi sẽ không bỏ cuộc.

——–

Rốt cuộc thì tự thân vận động vẫn là hiệu quả nhất.

Tạ Uyên moi từ Tạ Dục  được một đống tin tức từ hai người gặp nhau, bên nhau ra sao rồi rút ra kết luận.

Hóa ra ai kia được cưng chiều, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, cũng mang trong mình một niềm kiêu hãnh rất dễ bị thương tổn.

Chỉ cần nói vài lời khiêu khích, cậu ta nhất định sẽ rời đi.

Tạ Uyên nở một nụ cười gian xảo.

Hôm sau lúc Kim Dục Minh đến tìm thì Tạ Uyên đã đi rồi.

Theo tin tình báo Tiểu Bạch cung cấp, thì hình như cậu chàng diện rất bảnh chạy ra trung tâm thành phố lượn lờ. (Đương nhiên cánh tay trái vẫn còn đeo thạch cao, hơi kì quặc.)

Kim Dục Minh nghĩ đi nghĩ lại, dứt khoát liền lái xe đến khu trung tâm buôn bán, từ từ mà tìm.

Cậu đeo khăn quàng cổ, mang kính đen, quan sát đám đông.

Nhưng đảo qua một vòng, cũng không tìm thấy bóng dáng ai kia.

Cậu đi đi lại lại giữa đám đông, nhắm mắt hít sâu một hơi.

Người có sở thích quái gở muốn ở một mình rốt cuộc cũng sẽ có chút bối rối trước đám đông xa lạ kia.

Dù ngoài mặt tỏ vẻ lạnh lùng không sợ hãi, nhưng Kim Dục Minh không thể phủ nhận, dù đã là siêu sao, cậu vẫn quen lủi thủi một mình trong góc hơn.

Sau khi trở thành idol, cậu ít khi tham gia chương trình này nọ, đến cả concert cũng chỉ tổ chức một lần — vì Từ Y Y.

Gặp chuyện cậu thích quan sát suy ngẫm, xem có cách nào ít tiếp xúc với người ta nhất mà vẫn đạt được mục đích.

Nhưng lúc này đây……

Cậu mở mắt, vội vàng đi đi lại lại giữa đám người.

Ba giờ sau, rốt cuộc Kim Dục Minh cũng tìm được Tạ Uyên ở một quán cà phê nằm trên tầng cao nhất một khu thương mại. Continue reading

[NTYNC] Chương 31

Chap 31 ☆ Ngày hôm sau

Hóa ra người yêu trước phải trả giá nhiều đến thế.

Xin lỗi, trước giờ tôi không hề để ý gì đến quyết tâm và khổ sở của anh.

———-

Tạ Uyên bị Kim Dục Minh đưa đến chung cư của Tạ Dục.

Nhưng cái bia đỡ đạn anh mong chờ — nhóc Tạ Dục vẫn chưa về.

Nghe nói ở chỗ hội trường đính hôn kia, khi nó đang cùng một thằng tên là Thôi Mục giúp hai người mở đường thì bị phóng viên và khán giả vây quanh…… Đến bây giờ cũng chưa thoát ra được.

Cơ mà nói gì thì nói, với thân phận hai người mà lại tổ chức lễ đính hôn trước bàn dân thiên hạ thế này mà được à?

Không lẽ có ẩn tình gì?

Tạ Uyên luôn luôn là một người biết rất rõ mục đích của mình,

Anh có cảm giác, quan hệ của mình với Kim Dục Minh, có lẽ tạm thời chưa thể hiểu thấu được……

Cũng như khi anh đọc được nội dung quyển tiểu thuyết trong mơ kia, liền cho rằng cái kẻ vì Từ Y Y mà hi sinh mạng mình chẳng qua cũng là do bản thân không cam lòng cứ mãi để mọi chuyện mơ mơ hồ hồ.

Anh nghĩ, giờ chắc anh cũng bị cái gì làm mù hai mắt luôn rồi.

Dù kẻ trong ảnh kia thật sự là mình với nụ cười chân thành đầy hạnh phúc.

Nhưng anh của hiện tại thì chỉ thấy tất cả những chuyện kia chẳng qua là đang đóng kịch, một vở kịch lừa người dối mình.

Yêu một người chẳng qua vì tính mạng mình bị đe dọa, tình yêu đó thì có được mấy phần chân thật chứ?

Anh đang cân nhắc phải làm thế nào mới thoát khỏi tình cảnh hiện tại.

Làm gì thì làm, cũng phải biết người biết ta trước……

Tạ Uyên liếc nhìn Kim Dục Minh ngồi đối diện đang gọi điện thoại.

Cái người này, rốt cuộc là người như thế nào?

Anh nghe được tiếng mắng chửi đầy giận dữ vọng ra từ trong điện thoại, hình như là quản lí đang oán giận chuyện Kim Dục Minh gây ra vụ náo loạn kia.

Vậy mà người trước mắt chẳng thèm nhíu mày lấy một cái, chỉ đơn giản dùng giọng điệu lãnh đạm “Ừ” vài tiếng, đúng là bộ dạng mặc gió mặc mưa cũng vững vàng như núi.

Nhìn nét mặt Kim Dục Minh trông cứ như thể hoàn toàn không hề để ý bên kia oán giận bao nhiêu, có khi hồn còn bay đi đâu rồi không biết ấy chứ.

Tạ Uyên có chút thương tiếc anh chàng quản lí kia.

Nhưng rồi Kim Dục Minh lại chú ý đến ánh mắt anh, liếc nhìn qua.

Trong phòng chỉ còn có tiếng gầm gừ trong điện thoại.

Hai người cứ thế nhìn nhau một lúc, mãi cho đến khi Tạ Uyên thấy hơi kì kì mà liếc mắt qua chỗ khác……

Continue reading

[NTYNC] Chương 30

Chap 30 ☆ Ngày đầu tiên

Lười, lười lười….

Kim Dục Minh ơi, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng đổi vai chưa?

Tạ Uyên: Chúng ta hiện giờ…… Là bạn?

Kim Dục Minh: Chúng ta là người yêu.

—————-

“Mất trí nhớ tạm thời thôi! Khoảng trong năm ngày là trí nhớ sẽ hồi phục!” Bác sĩ nói kết quả chuẩn đoán với Kim Dục Minh.

Kim Dục Minh nhíu mày, giờ trình độ y học hiện đại đã tiến bộ đến độ có thể nói ra thời gian khôi phục trí nhớ một cách chuẩn xác vậy sao?

Cậu mở miệng định hỏi, lại bị lời của bác sĩ cắt ngang: “Năm ngày là năm ngày! Đừng hỏi tôi vì sao lại biết, nhưng tôi lấy y đức của mình ra cam đoan! Năm ngày sau cậu ta nhất định sẽ hết bệnh!”

“……” Kim Dục Minh kỳ quái nhìn ông bác sĩ đang thề thốt, càng lúc càng thấy không thể tin được.

Nhưng…… thôi, người không sao là tốt rồi.

Cậu nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Cậu đi vào phòng bệnh thì thấy Tạ Uyên đang ngồi trên giường, tay phải mân mê chữ kí do chính cậu kí cho.

Nhớ lại lúc Tạ Uyên tỉnh lại trên xe, nhìn thấy mình anh liền rối ra rối rít, không khác gì mấy bé fan cuồng làm cậu sợ phát khiếp.

“Anh không nhớ chuyện xảy ra trong mấy tháng về nước này à?” Kim Dục Minh đi qua, ngồi ở trên ghế hỏi.

Tạ Uyên nheo đôi mắt xếch kia lại, suy nghĩ một hồi, lắc đầu: “Không nhớ……”

Trí nhớ của anh chỉ dừng lại trong giấc mơ về quyển sách kì quái và nhóc tinh linh màu hồng kia. Sau đó đang định hủy chuyến chuyến bay này, thì chớp mắt hơn nửa năm đã trôi qua……

Nghĩ đến đây, anh nhìn Kim Dục Minh bằng ánh mắt kì quái……

Nếu chuyện trong quyển sách kia là thật, thế sao giờ mình và cậu tình định này lại hòa thuận dữ vậy nè?!

Chuyện này thật phi lô-gic mà!

“Tôi có chuyện muốn hỏi.” Anh nhìn thái độ Kim Dục Minh ôn hòa khác hẳn trong sách viết, cẩn thận hỏi.

“Gì?” Đang nghĩ có nên chuyển viện, tìm bác sĩ khác đáng tin hơn cho Tạ Uyên không, Kim Dục Minh quay sang nhìn anh.

Tạ Uyên ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi: “Chúng ta hiện giờ là…… bạn?”

Mình hình như nghĩ quá đơn giản rồi……

Kim Dục Minh trầm mặc một chút.

“Không.” Cậu lắc đầu, đương lúc Tạ Uyên đang ngờ ngợ thì nói: “Chúng ta là người yêu.”

“……” Bụng dạ Tạ Uyên loạn cào cào, anh ngây ngốc cười cười nhìn Kim Dục Minh, người yêu?! Có giỡn không đấy?

“Cậu đùa thế không vui tí nào đâu……” Continue reading

[NTYNC] Extra 2

Extra 2 ☆, phiên ngoại 2 

Trước bão trời rất trong, và sau cơn mưa trời lại sáng….

 

Tạ Uyên thấy Kim Dục Minh như một tảng băng, một tảng băng anh có cố mấy cũng không thể nào đốt nóng được.

Từ chuyện theo đuổi người ta, có thể nhận thấy Tạ Uyên là người rất có kiên nhẫn.

Nhưng kiên nhẫn thì kiên nhẫn, mãi không được chút ngon ngọt nào, dù là ai cũng nguội lòng thôi.

Giờ Tạ Uyên cũng hơi có nguội lòng, ờ…… Nguội đến độ sắp khóc luôn rồi. [Bị ớt trong tay làm cay mắt……]

Dùng ớt Tứ Xuyên chính tông cay xé lưỡi để đặc chế tương ớt bí truyền của nhà họ Tạ, hương vị khỏi nói!

Tạ Uyên nếm một miếng, hạnh phúc mà khóc.

[Cay quá nên khóc.] 

Hức…… Thật không hiểu một nhóc shota bé xíu như thế sao lại có khẩu vị nặng vậy chứ.

Không phải người ta hay nói, ăn cơm nào, dạy ra người nấy sao. Sao anh lại nuôi được hai đứa kì quái vậy trời?

Vị kia nhà anh giờ thay đổi hình tượng trở thành siêu sao nhạc rock, ăn càng lúc càng nhạt, mấy bữa nay toàn bánh bao không với nước lã.

Tạ Uyên bất đắc dĩ lắc đầu, vặn kính bình thủy tinh đựng tương ớt, đặt ngay ngắn trong tủ lạnh.

Dọn dẹp nguyên liệu lung tung xong, Tạ Uyên liền chạy ngay qua lo chuyện công ty.

“Tôi về rồi.” Cửa phòng mở ra, một giọng nói nhẹ nhàng có chút mệt mỏi vang lên. Đôi mắt sáng lên trong màn đêm, giữa mái tóc đen óng le te vài sợi nhuộm màu bạch kim, Kim Dục Minh còn chưa kịp tẩy trang, trên người vẫn mặc cái áo da bó sát người dùng để diễn trên sân khấu.

Cậu ném guitar vào sôpha, tay cởi bộ đồ bó trông vô cùng phức tạp trên người. Từ lúc ra album theo phong cách rock, cậu liền đi theo phong cách hoang dại, quậy phá này luôn.

Khóa kéo, cúc áo các loại, dây lưng…… Chiến đấu hăng hai nửa ngày mà không có kết quả, bao nhiêu bực tức ùa lên.

“Tạ Uyên……” Kim Dục Minh không tình nguyện mà cắn răng gọi tên Tạ Uyên, “Anh mau ra đây cho tôi!”

“Hội nghị tạm dừng mười phút!” Giọng nói trịnh trọng của Tạ Uyên vang vọng khắp phòng.

Nhưng mấy giây tiếp theo, chủ nhân giọng nói kia đã đứng trước mặt Kim Dục Minh, ôm chặt lấy eo cậu, thân mật ghé vào tai cậu thủ thỉ: “Em về rồi à, xin lỗi nha, nãy anh bận họp.”

“Thả tôi ra.” Kim Dục Minh lạnh lùng liếc bàn tay anh vụng trộm trượt lên mông mình.  Continue reading

[NTYNC] Chương 29

Chap 29 ☆, Nắm tay bầu bạn 

 

Hoa bay theo gió, gió buồn theo mây

 

“Này anh bạn cốt truyện, không lẽ anh không thấy nam nữ chính đã chia tay rồi sao? Anh có cố gắng để họ ở bên cạnh nhau thì cũng có ích gì chứ?”

“Bọn họ là nhân vật chính.”

“Bọn họ đâu có yêu nhau nữa!”

“Bọn họ là nhân vật chính.”

Tạ Uyên không nói gì, anh hỏi vô số chuyện, mà câu trả lời, đi đi lại lại vẫn chỉ có:

“Bọn họ là nhân vật chính.” “Cậu chỉ là nhân vật phụ.” “Cốt truyện đã định sẵn.”

Nói đi nói lại mãi cũng chỉ mấy câu này, không thể nào nói chuyện cho đàng hoàng được à…… Tạ Uyên nghĩ đi nghĩ lại, dứt khoát nói thẳng: “Anh bạn cốt truyện, anh cũng là tay sai của Chủ Thần đại nhân sao?”

“Phài.”

“Thế Chủ Thần có nói với anh chuyện nó muốn cứu tôi không?”

“Có.”

“Thế vì sao lại không chịu cho tôi lấy một cơ hội?”

“……Vì cậu là diễn viên phụ.”

Tạ Uyên hạ mắt, con ngươi lóe lên thoáng cảm xúc không rõ ràng.

Cái anh cốt truyện này hình như được thiết lập hơi đơn giản ha, nếu gặp phải mâu thuẫn sẽ đơ liền: “Nhưng Chủ Thần cũng nói là muốn cứu tôi mà!”

“……” Giọng nói kia liền câm lặng.

“Nên muốn đấu công bằng thì anh phải bỏ mấy cái kiểu cấm ngôn, mất trí nhớ gì đó cho tôi.”

“Nếu tôi đoạt được trái tim nam chính thì anh phải bỏ cái kịch bản gốc về phe tôi!”

“Còn nếu tôi thất bại, tôi sẽ nghe theo sắp xếp của anh, an phận làm nam phụ.”

“……” Giọng nói kia lại im lặng một hồi, đến lúc Tạ Uyên định nói lại mới lên tiếng:

“Được.”

Tạ Uyên nở nụ cười chiến thắng.

Giờ đây, anh muốn cả thế giới phải đứng về phía mình.  Continue reading

[NTYNC] Chương 28

Chap 28 ☆ Yêu em nhất trên đời 

Ngáp ngáp ngáp

“Cậu có đồng ý sẽ bảo vệ cô ấy, cả đời bầu bạn không cách xa? Cậu có đồng ý không?” Vị mục sư nhìn hai người trịnh trọng hỏi.

Đồng ý chứ?

Kim Dục Minh cầm lấy nhẫn đính hôn, ngẩng đầu nhìn cô gái trước mắt, hai tay cầm bó hoa, cả người mặc áo cưới trắng muốt, trên tóc cài kẹp tóc bằng hoa hồng tôn lên gương mặt dịu dàng, cực kì xinh đẹp.

Dưới bục các vị khách mỉm cười chúc phúc cho hai người.

Máy quay cũng quay cận cảnh từng cử động, từng biểu cảm của cậu.

Giờ này qua màn hình tivi, cũng có vô số người đang nhìn họ.

Chỉ cần đeo chiếc nhẫn bé nhỏ này vào tay cô, sẽ là minh chứng cho lời thề mãi mãi ở bên bầu bạn cùng cô suốt đời.

Tất cả mọi người đều mong chờ giây phút trao nhẫn kia.

Bên ngoài quảng trường đông nghịt người, bọn họ không thể nhìn cận cảnh hội trường đính hôn, đành phải đứng ngoài hóng chuyện bàn tán xôn xao với mấy anh bảo vệ.

“Ôi-shi đờ mờ, cái xe mui trần này đẹp vờ lờ!”

“Aaaaaaa! Không phải là Thôi Mục, cái cậu ca sĩ đó sao!”

“Nhìn cậu nhóc chu choe kia dễ xương chưa kìa, trời ơi, tim tui nhũn thành bùn rồi~ Mục Mục cũng đẹp trai nữa~ Oa… Cái anh mang đồng phục bệnh nhân kia đổi quần áo đi là thôi rồi……”

Vì lỡ mất giờ vào khai mạc nên mấy anh bảo vệ kia ngăn lại, chậc, mấy ông thần giữa cửa mặc đồ đen thui ngầu như bồn cầu chưa rửa này muốn cản họ lại chứ gì.

“Chú ơi, cháu là bạn của anh Kim mà, chính ảnh mời riêng cháu đến! Chú đừng nhẫn tâm thế chứ!” Tạ Dục khóe mắt rưng rưng nhìn bảo vệ, làm nũng mong mấy ổng thương xót bỏ qua cho.

“Tôi là nghệ sĩ dưới trước Kim Phủ, chẳng qua đến muộn thôi. Mong các vị cho chúng tôi vào……” Thôi Mục cũng chạy vào cầu xin, cùng Tạ Dục năn nỉ mấy anh bảo vệ.

Ăn gian nói dối hay quá ha, mấy chú đến thiệp mời còn chả có…… Cơ mà nhìn mặt hai đứa nhỏ này ấm ức, bảo vệ cũng hơi động lòng, đáp cho có lệ: “Chậc…… Chuyện này…… Chúng tôi cũng chỉ làm theo quy củ thôi……”

Tạ Uyên vô lực ghé vào cửa xe, sau quãng thời gian dài bị kĩ thuật lái xe tàn ác của Thôi Mục hành hạ, giờ anh chỉ muốn ói thôi.

Nhìn hai người kia chạy vạy chỗ bảo vệ, anh chuẩn bị tinh thần, định báo danh chủ tịch kiêm tổng giám đốc Kim Phủ ra bắt bảo vệ mở cửa.

Thì nghe từ bên trong tiếng mục sư tuyên thệ……

Bắt đầu rồi sao?!

Tất cả mọi người trong hội trường đều nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kia.

Nhưng Kim Dục Minh lại chỉ mân mê đùa nghịch với nó, cứ như đang nghiên cứu tỉ mỉ đường nét, độ sáng cùng trình độ gia công.

Hình ảnh mỹ nam tử mặc vest trắng, cầm nhẫn kim cương nhìn chăm chú dù đẹp lóa mắt, nhưng mãi cũng làm mọi người thấy kì lạ.

Các vị khách quý dưới bục bắt đầu nghi hoặc nhìn nhau, không cách nào hiểu được cậu đang làm gì.

“Minh, anh còn nghĩ gì nữa?” Từ Y Y rốt cuộc nhịn không được nữa đành mở miệng, giọng nói dù đã cố đè xuống nhưng thông qua micro vẫn truyền đến tai mọi người.

Ánh mắt mọi người lại chĩa về bục.

Kim Dục Minh rốt cuộc cũng hành động, cậu kéo tay Từ Y Y……
Continue reading